Bộ dáng lúng túng khó xử của nàng lập tức khiến mọi người chú ý, một cổ cảm xúc khác thường lan tràn dưới Phương Thốn Sơn, bộ dạng mọi người đều có chút hiểu được, lộ ra thần sắc cổ quái không ngừng gật đầu.
Hác Liên Thiểu Hoàng vỗ tay một cái thật lớn, lập tức nói:
- Đã hiểu rõ, là Thải Âm Bổ Dương chi thuật, nghe đồn nam tử hấp thụ sơ nguyên và âm khí của nữ tử, có thể cường tráng bản thân, không ngừng hấp thu thậm chí còn có thể trùng kích đến đỉnh phong võ đạo nữa.
- Oanh, đừng vội nói bậy.
Lạc Vân Thường vẻ mặt đỏ đến phát tím, tức giận không thôi, lửa phun ra từ trong đôi mắt cơ hồ như muốn đốt cháy cả Hác Liên Thiểu Hoàng vậy.
Lý Vân Tiêu xấu hổ cả giận nói:
- Thực chất chỉ là cảm ứng giữa Thần Thể với nhau, đạt tới thỏa thích vong ngã, cùng nhau tiến bộ. Ta hiện giờ chính là muốn mượn nhờ Cửu Dương Thần Thể của Vân Thường phát huy ra lực lượng Minh Nguyệt Thần Thể, chữa trị thân thể tổn hại thôi.
- Khục, khục khục Vân thiếu khẳng định không phải là người như thế.
Mạc Tiểu Xuyên ngắt lời nói:
- Bất quá chúng ta vẫn ra ngoài cả đi, đừng cho bất luận kẻ nào đi vào quấy rầy Vân thiếu thái bổ, à, không, là tu luyện.
Viên Cao Hàn lắp bắp kinh hãi, ánh mắt đánh giá trên người Lạc Vân Thường một phen, nói:
- Là Cửu Dương Thần Thể mà năm đó Cố Thanh Thanh có sao? Cảm ứng giữa Thần Thể ta cũng đã nghe qua, nhưng không có án lệ này, dù sao người có được Thần Thể cũng quá ít, có lẽ thật sự có thể kích phát ra tiềm năng trong thân thể ngươi cũng không chừng.
Đinh Linh Nhi trong lòng ê ẩm không nói nên lời:
- Vậy việc này không nên chậm trễ, có cần chúng ta chuẩn bị gì không?
Lý Vân Tiêu nói:
- Không cần, chỉ cần Vân Thường phối hợp với ta là được.
- Ân, vậy thì xin nhờ Vân Thường tỷ tỷ.