Trong nội tâm Viên Cao Hàn hơi động một chút, tiến lên cẩn thận quan sát, ngưng thanh nói:
- Ân, ta xem thương thế hắn không sụp đổ, cho rằng hắn là dựa vào một tia chấp niệm chèo chống, hiện tại xem ra thần thể chi lực cũng làm ra tác dụng không nhỏ. Nhưng loại Minh Nguyệt Thần thể này ta chưa từng nghe qua, có lẽ có hiệu quả cũng nói không chừng.
Mọi người nghe xong, tất cả đều đại hỉ, đột nhiên Hách Liên Thiếu Hoàng nói:
- Đại sư, ngài nhất định phải cứu hắn, trên người Vân thiếu có không ít Linh Đan, đều là từ trong Thương Minh gõ đến Cực phẩm đan dược, có lẽ có công dụng.
Viên Cao Hàn lắc đầu nói:
- Đan dược quá mãnh liệt chưa chắc là chuyện tốt, giờ phút này phải xem thần thể chi lực của hắn có thể chống qua hay không, chỉ cần đính trụ mấy ngày không chết thì có chuyển cơ, nếu không Thần Tiên khó cứu.
Hắn lần nữa tạc cho mọi người một chậu nước lạnh, tâm vừa mới nóng lên lần thứ hai lạnh như băng xuống.
Đột nhiên một thanh âm lạnh lùng vang lên nói:
- Ai nói ta hết thuốc chữa?
Ở trong tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm, Lý Vân Tiêu nằm hôn mê bất tỉnh, trọng thương không thôi đột nhiên thoáng một phát ngồi dậy, trong ánh mắt tinh mang chớp động, sắc mặt lạnh nhạt, chỉ là không có chút huyết sắc nào.
- A?
Tất cả mọi người há to miệng, đặc biệt là Viên Cao Hàn cùng Chú Nguyệt Sinh, phảng phất giống như gặp quỷ, yết hầu của Viên Cao Hàn tựa hồ bị người bóp, con mắt cũng lồi ra, gian nan nói:
- Ngươi, ngươi...
- Vân thiếu.
Người còn lại tựa như thuấn di xúm lại, nguyên một đám vui đến phát khóc, cuồng tiếu không thôi.
Hách Liên Thiếu Hoàng càng là nhảy dựng lên, muốn nhào tới.
Lý Vân Tiêu nhướng mày nói:
- Đừng nhào đầu về phía trước, ta một điểm khí lực cũng không có, bị ngươi đập xuống liền chết thật rồi.