Danh tự Đinh Sơn này ai cũng không xa lạ gì, lãnh tụ một trong bảy đại thương hội, chỉ bất quá những năm gần đây từ lâu lui ra tầm nhìn của mọi người, dần dần ảm đạm xuống, không nghĩ tới thời điểm gặp lại sẽ là quang cảnh như thế, hơn nữa Đinh Sơn biểu lộ thực lực, càng làm cho trong lòng mọi người kinh hãi cùng bất an.
Thôi Bác khổ sở nói:
- Chẳng trách ngươi trong ngày thường đều là ít lời quả ngữ, ở chung lâu, thân phận tất nhiên khó giữ được. Ngươi giết Tuyên trưởng lão, chỉ vì Tuyên trưởng lão chính là ngươi?
Vào giờ phút này, Đinh Sơn c*̃ng không cần thiết giấu giếm, trên mặt vàng như nghệ bắt đầu hòa tan ra, dần dần hiện ra một khuôn mặt gầy gò mà tinh xảo, ngay cả thân thể cũng thuận theo xảy ra biến hóa, gầy yếu một vòng, khóe miệng hắn hiện ra một tia ý lạnh nói:
- Ngươi cảm thấy thế nào?
- Tại sao? Ngươi nắm giữ sức mạnh mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn có thể g**t ch*t những Yêu tộc kia, vì sao lại trơ mắt nhìn Tống Nguyệt Dương thành bị phá hủy triệt để, hơn ba trăm ngàn người toàn bộ chôn cùng.
Nhâm Quang Nhiễm phẫn nộ rống to, không uý kỵ tí nào nhìn thẳng Đinh Sơn, ánh mắt lạnh như băng nói:
- Bất luận ngươi là Đinh Sơn, hay là Tuyên Ngọc Đường, chung quy là người Thương Minh, chung quy đối với Thương Minh có ý đồ. Bây giờ thành bộ dáng này, lẽ nào là ngươi mong muốn sao?
Đinh Sơn lạnh lùng nhìn hắn, hừ nói:
- Thương Minh? Cái gọi là Thương Minh bất quá là đồ chơi trong tay hạt nhân tứ minh các ngươi, Đinh Sơn ta muốn Thương Minh là thuộc về Thiên Nguyên thương hội, mà không phải thuộc về hạt nhân tứ minh các ngươi, nếu không thuộc về ta, muốn tới làm gì? Hơn ba trăm ngàn người kia, sống chết quan hệ gì tới ta?
- Ngươi......, dã tâm thật lớn a, dĩ nhiên muốn làm Thương Minh chi chủ.