Ầm ầm.
Một tia chớp ở trên không trung nổ vang, ánh sáng chiếu vào trên mặt người đến, dĩ nhiên là một khuôn mặt già nua, trong hai mắt mang theo vẻ mừng rỡ, như Ngạ Lang theo dõi hắn, cười to nói:
- Ta là ai? Ha ha, ta là ai? Ngươi không cần biết, từ nay về sau ta chính là sư phụ của ngươi, ha ha.
Người đến cười to, trên người đột nhiên tuôn ra một đoàn kình khí, trực tiếp chấn động tới phía sau, hơn mười tên Yêu tộc trong nháy mắt k** r*n liên hồi, bị nổ tan xương nát thịt.
- Sư phụ, năm đó đến tột cùng xảy ra chuyện gì? Vì sao nói người Ngục Yêu tộc ta hại toàn bộ Yêu tộc?
- Nghe bọn họ đánh rắm làm gì, đây chỉ là Yêu Hoàng dùng để tẩy não mọi người, Ngục Yêu bộ tộc từ xưa tới nay chính là một trong tám đại chủng tộc chí cường trong Yêu tộc, năm đó Yêu Hoàng là tổ tiên của ngươi, ngươi có biết vì sao ta muốn thu ngươi làm đồ đệ không?
- Đồ nhi không biết, hy vọng sư phụ công khai.
- Bởi vì ta hi vọng có một ngày, ngươi có thể mở ra phong ấn Ngũ Hà sơn, cứu Yêu tộc ra, ở trong đó c*̃ng có tổ tiên của ngươi. Ta muốn ngươi vì Ngục Yêu tộc, cùng với Quả Yêu tộc của sư phụ, cọ rửa oan khuất cùng sỉ nhục ngàn năm qua.
Tâm tư của Vũ dần dần từ thiếu thời năm ấy trở về, bầu trời cũng hôn ám như đêm đó, khuôn mặt sư phụ ở trên bầu trời xa xôi lấp loé, cuối cùng hóa thành điểm điểm ánh sao?
- Ngàn năm chấp nhất, Ngục Yêu tộc cùng Quả Yêu tộc oan khuất, Thần Tiêu cung mang sỉ nhục cho Yêu tộc ta...
Trong đầu Vũ không ngừng quanh quẩn những thanh âm này, hai hàng nước mắt chảy xuống. Hai tổ mạch trên người trong giây lát bắt đầu bành trướng, trở nên đỏ tươi.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu ngưng lại, lạnh lùng nói:
- Kẻ này chắc chắn phải chết, còn làm giãy dụa cái gì, không thể thanh thản ổn định chết đi sao?