- Hắn đến cùng muốn làm gì?
Lý Vân Tiêu nhìn trên bầu trời, tự lẩm bẩm, nhưng phần lớn tâm thần vẫn là cấp tốc khôi phục thực lực của mình, chỉ là nội tâm cảm thấy càng ngày càng bất an.
Yêu Long nhận ra được tâm tình của Lý Vân Tiêu, hừ nói:
- Đừng lo lắng, trời sập c*̃ng có người đẩy. Nơi này nhiều cao thủ như vậy, chỉ là vài tên Yêu tộc, có thể làm được gì.
Lý Vân Tiêu tự an ủi mình:
- Chỉ mong như vậy đi, chỉ là những Yêu tộc kia đều không phải bình thường, c*̃ng không phải hạng người vụng về, chuyện không có nắm chắc bọn họ há có thể làm? Ta từ đầu đến cuối đều cảm thấy có vấn đề.
Ầm ầm ầm.
Chung quanh Tống Nguyệt Dương thành truyền đến âm thanh không ngừng, chỗ xa xa nhìn tới, chấn động lên bụi bậm to lớn, tựa hồ có đồ vật Kình Thiên mà lên.
Sau khi Tường Tử hóa ra hai cái sừng rồng, La Hậu thần thương trong tay run lên, thân thương ở trên không trung bỗng nhiên rung động, từng đạo từng đạo lực lượng phong ấn giải phong ra, tay trái hắn bấm quyết, trong miệng không ngừng đọc ra văn tự cổ điển, hình bóng Long tử càng ngày càng mạnh.
- Này…
Thôi Bác sợ hãi nhìn La Hậu thần thương, theo mỗi một đạo phong ấn giải trừ, lực lượng long uy càng mạnh, để sâu trong linh hồn hắn sợ hãi càng lúc càng lớn, không chỉ là hắn, mỗi một người Thương Minh đều thay đổi sắc mặt, bắt đầu cảm thấy không thích hợp.
- Loại long uy này... Làm sao sẽ mạnh như thế......, Thôi Bác, ta có một loại cảm giác xấu, cứ tăng cường xuống như vậy, sợ là tất cả mọi người cũng bị kinh sợ.
Trương Sùng kinh hãi, ngay cả hắn cũng cảm thấy sợ hãi, giờ khắc này đã có rất nhiều vũ giả không chống đỡ được lực lượng long uy, đồng thời sợ hãi bái phục.
Thôi Bác c*̃ng linh cảm đến đại sự không ổn, không kịp nhớ ảnh hưởng, bỗng nhiên quát lên: