Thôi Bác cũng hết sức nghiêm nghị, ngạc nhiên nói:
- Đúng là kiếm quyết của Cổ Phi Dương... Hắn đến cùng là ai?
Nhâm Quang Nhiễm ngưng tiếng nói:
- Chẳng lẽ Cổ Phi Dương không chết, lại thu một đồ đệ? Nếu như người này là đồ đệ của Cổ Phi Dương, như vậy thuật vũ song đạo có thành tựu cao như thế cũng nói thông.
Thôi Bác lắc lắc đầu nói:
- Bằng vào chúng ta đạt được tình báo đến xem, Cổ Phi Dương không thể còn sống, người này hẳn là nhờ số trời run rủi được hắn chân truyền. Nhưng càng khiến người ta khiếp sợ chính là Tường Tử kia, thật là một điểm tình báo c*̃ng không có, lại cũng thuật vũ song đạo kinh người như vậy, lẽ nào là bỗng dưng nhô ra hay sao?
Nhâm Quang Nhiễm than thở:
- Phải a, Lý Vân Tiêu chí ít có thể tra được hắn ở Nam vực, Tường Tử này…
Hắn đột nhiên nói:
- Tuyên trưởng lão, giờ khắc này ngươi còn cho rằng Lý Vân Tiêu nhất định có thể thắng sao?
Ánh mắt của mọi người đều nhìn Tuyên Ngọc Đường, sắc mặt hắn ít có lúc hiện ra nghiêm nghị nói:
- Nói thật, tuy rằng ta đối với Lý Vân Tiêu tự tin rất lớn, nhưng giờ khắc này cũng có chút dao động, bởi vì ta tựa hồ nghĩ đến lai lịch của Tường Tử này.
- Cái gì? Là lai lịch ra sao?
Lần này trong Vạn Bảo lâu đều kinh hãi, đồng thời thụ nhĩ lắng nghe.
Tuyên Ngọc Đường khôi phục vè bình thường, nhàn nhạt nói:
- Vẫn chưa thể xác định, chờ ta chắc chắn lại nói.
Mọi người đều ngất, tất cả đều là ánh mắt u oán theo dõi hắn, lộ ra cực kỳ oán hận, chưa từng thấy ai nhử người như thế.
Trong Thiên Nguyên thương hội, thời điểm Mạc Tiểu Xuyên nhìn đến hai thức kiếm quyết, cũng là tâm thần chấn động mạnh, kinh hô:
- Không tốt.
Hác Liên Thiếu Hoàng vẻ khinh bỉ nói:
- Đừng ngạc nhiên, kiếm quyết vừa ra, hết thảy đạo chích đều vong, đây là chuyện tốt.