Trên quảng trường trung ương hoàn toàn tĩnh mịch, trong lòng mỗi người đều phẫn nộ cùng bị xem thường.
Sắc mặt Thôi Bác một mảnh tái nhợt, hắn thân là người chủ trì song quyết lần này, Thương Minh chịu nhục đối với hắn mà nói là đánh mặt hắn, rồi lại không có thể làm sao, cắn răng nghiến lợi nói:
- Trận kế tiếp, Thiên Nguyên thương hội Lý Vân Tiêu đối chiến Linh Quy thương hội Thiên Minh.
Thân thể Tiêu Cảnh Minh hơi động, ánh mắt rơi xuống, trong tròng mắt tất cả đều là hàn ý nói:
- Chu trưởng lão, người thương ta là Lý Vân Tiêu kia.
- Ồ?
Chu Khả Đĩnh khẽ cau mày nói:
- Có thể ở tinh thần không gian gây tổn thương cho ngươi, tuy có thủ xảo chi hiềm, nhưng thực lực c*̃ng không thể khinh thường, Lý Vân Tiêu này ta ngược lại muốn gặp một lần.
- Hừ.
Thanh âm lạnh như băng của Trần Phong ở trong kiệu vang lên, khinh thường nói:
- Thực lực mình thấp kém bại bởi người khác, còn có mặt mũi cùng Chu trưởng lão tố khổ, càng là tìm các loại lý do giải vây cho mình. Thời điểm ở trong tông môn không phải mỗi ngày đều nghe ngươi nói mình lợi hại sao? Làm sao ngay cả một tiểu tử trong Thương Minh c*̃ng không đấu lại? Ta xem mặt mũi Đao Kiếm Tông chúng ta ở trong tay ngươi bị ném gần đủ rồi.
- Trần Phong, ngươi càn rỡ.
Tiêu Cảnh Minh tức giận đến cả người phát run, ở trước mặt nữ thần của mình bị quở trách, hắn run cầm cập nói:
- Chờ thời điểm ngươi bị Lệ Phi Vũ đánh răng rơi đầy đất, ta nhìn ngươi còn có thể cuồng như thế không.
- Hì hì, Cảnh Minh ca ca sinh khí rồi, công tử mới sẽ không bị cái gì Bắc Vực tứ tú đánh bại a.
Hạ Thư che miệng cười nói:
- Ngươi không thấy những người Thương Minh kia, ngay cả mặt công tử cũng chưa nhìn, vừa thấy liền sợ đến tè ra quần chịu thua sao, hì hì…