- Ai, Thôi đại nhân, chúng ta chịu thua.
Kim Long thương hội hội trưởng tự mình ra mặt, bất đắc dĩ không ngớt. Mặc dù lời nói của Tiền Vô Địch làm người tức giận, nhưng là sự thực, hơn nữa một khi hắn thật sự không lưu thủ, sợ là kết cục của Thái Hồng so với Lương Ngọc Y còn muốn thảm, phỏng chừng nhất chiêu liền xong.
Thôi Bác gật đầu nói:
- Biết khó mà lui, không có gì không tốt, cái này cũng là biểu hiện của trí giả. Nếu như biết rõ không địch lại, vì đánh cược một hơi mà mạnh mẽ xuất thủ, trái lại thành ngu xuẩn.
Thái Hồng cảm kích nhìn Thôi Bác một chút, liền thi lễ từ trên pháp bàn bay xuống, trong mắt tràn đầy không cam lòng cùng phẫn nộ, còn có quyết tâm kiên định.
Thôi Bác bay lên đài, tiếp tục chủ trì.
Trong Thiên Nguyên thương hội, Hác Liên Thiếu Hoàng có chút ngồi không yên, không ngừng than thở nói:
- Vân thiếu thật không đến sao?
Mạc Tiểu Xuyên trầm giọng nói:
- Ngươi không thể câm miệng sao? Lại thở dài ta một chưởng vỗ chết ngươi. Đao Kiếm Tông ở trước chúng ta so đấu cũng không xuất hiện, Vân thiếu muốn nghỉ ngơi nhiều không được sao?
Lạc Vân Thường bỗng nhiên đứng dậy nói:
- Ta đi gọi hắn.
- Tỷ tỷ không nên.
Đinh Linh Nhi cấp thiết hô, kéo Lạc Vân Thường lại, cầu xin lắc lắc đầu. Giờ khắc này nàng cần nhất không phải Thương Minh thắng lợi, mà là Lý Vân Tiêu tín nhiệm nàng, so với bất kỳ lợi ích đều trọng yếu.
- Được rồi, chúng ta tiếp tục chờ, ta vẫn tin tưởng hắn.
Lạc Vân Thường thở dài an ủi, nhưng nội tâm một chút tin tưởng cũng không có, ánh mắt nhìn tới vị trí của Thiên Nguyên thương hội, không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào.
Tiếp theo mấy cuộc tỷ thí đều đần độn vô vị, có hai tên nhất tinh Vũ Tôn đúng là đánh ra chút đốm lửa, biểu hiện ra thực lực không tầm thường. Nhưng Đường Kiếp cùng Lương Ngọc Y chiến một trận, đã thâm nhập lòng người, so sánh với nhau quả thật không đáng giá nhắc tới.