Mạc Tiểu Xuyên cùng Hác Liên Thiếu Hoàng liếc mắt lẫn nhau một cái, cũng khó ngăn khiếp sợ trong lòng, việc có thể làm cho Lý Vân Tiêu chịu đến xung động như vậy, tuyệt không đơn giản.
Mạc Tiểu Xuyên cẩn thận hỏi:
- Vừa nãy đạo hồn ảnh kia là người phương nào?
Cặp mắt vô thần của Lý Vân Tiêu dần dần khôi phục lại, con mắt mở rộng kịch liệt thu nhỏ lại, ánh sáng hết sức cô đọng, càng ngày càng lạnh lẽo, để cho hai người đều cảm thấy từng tia từng tia hàn ý, không nhịn được run sợ.
Bùm bùm…
Song quyền của Lý Vân Tiêu nắm chặt, tiếng bạo cốt liên tiếp vang lên, không khí c*̃ng đang bị áp súc tầng tầng, hắn dùng thanh âm trầm thấp gằn từng chữ nói:
- Vũ Văn Bác.
- A… là hắn…
Thân thể hai người đều chấn động, ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ cuối cùng đã rõ ràng nội tâm Lý Vân Tiêu phẫn nộ ở đâu.
Vừa nãy ở trước mắt hắn bị giết, dĩ nhiên là bạn tốt năm xưa.
Trong lòng hai người đều có quá nhiều nghi hoặc, nếu là Vũ Văn Bác, tại sao lại xuất hiện ở chỗ này? Lại dễ dàng bị người chặn giết như thế?
- Vân thiếu…
Bên ngoài tràn vào lượng lớn vũ giả, đều là người của Thiên Nguyên thương hội, vừa nãy tranh đấu bọn họ bị Vũ Đế cường giả nhất chiêu chấn động bay ra ngoài, tuy rằng đều bị thương trình độ không giống, nhưng không một người mất mạng.
Đặc biệt là Đinh Linh Nhi cùng Lạc Vân Thường, đi ở phía trước nhất, tiến lên hai bên trái phải đỡ lấy cánh tay của Lý Vân Tiêu, đồng thời cảm nhận được sát khí trên người hắn, cả người đều chấn động, ánh mắt giống như hỏi dò nhìn về phía Mạc Tiểu Xuyên cùng Hác Liên Thiếu Hoàng.
Mạc Tiểu Xuyên cùng Hác Liên Thiếu Hoàng cau mày, giờ khắc này nhiều người hỗn tạp, bất tiện nói rõ, đều lặng lẽ không nói.
Đột nhiên Lý Vân Tiêu nhìn chằm chằm Đinh Linh Nhi, lạnh lùng nói:
- Vừa nãy các ngươi xông tới, tên Vũ Đế kia xuất thủ, có người thương vong hay không?