Thân thể Tiêu Cảnh Minh run rẩy một thoáng, lập tức liền khôi phục lại, sợ hãi trong mắt dần dần tiêu tan, biến thành lạnh lẽo.
- Ngươi quả nhiên có một cẩu đảm, người nào cũng dám biến, biết rõ ngươi là giả, nhưng vẫn như cũ để ta sinh ra ý sợ hãi, không thể không bội phục.
Con ngươi của Trần Đoạn Thiên thu nhỏ lại, nhìn ánh mắt đối phương thanh minh tựa hồ không sợ, biết lần này mình biến hóa tác dụng đã mất đi. Dù sao nội tâm biết giả, bất quá là mượn dùng uy nghiêm của Trần Đoạn Thiên ở trong đám đệ tử đưa đến hiệu quả kì binh tập kích mà thôi.
- Làm sao? Không có cách khác?
Tiêu Cảnh Minh lạnh giọng nói:
- Tuy rằng ta không biết ngươi làm sao thấy qua Tông chủ đại nhân, đồng thời còn thấy qua Thiên Khiển chi kiếm, nhưng những cái này đều không trọng yếu, trọng yếu chính là ngươi không có cách, không có cách liền đi chết đi cho ta.
Hắn bỗng nhiên lao xuống, tay phải hóa thành một chuy tử to lớn, muốn một thoáng đem Trần Đoạn Thiên đập thành bánh thịt
Ngay khi búa lớn muốn hạ xuống, con ngươi của Tiêu Cảnh Minh bỗng nhiên co rụt lại, vội vàng dừng thế tiến công trong tay, sợ đến cả người liền lùi lại mấy mét, con ngươi cơ hồ muốn rớt xuống, mồ hôi lạnh tràn trề mà xuống, giận dữ hét:
- Ngươi... Ngươi... Ngươi muốn làm gì?
Chỉ thấy phía dưới một bộ bạch y, Trần Đoạn Thiên sớm đã không gặp, giờ khắc này là một cô gái tuyệt sắc, chính là Thủy Lạc Yên, đang ẩn tình đưa tình, điềm đạm đáng yêu nhìn hắn, dáng vẻ chua xót người thấy còn thương, mà càng làm cho Tiêu Cảnh Minh phát điên chính là, một tay của Thủy Lạc Yên bắt đầu khinh giải sam y, lộ ra da thịt như tuyết bên trong, còn có áo lót màu đỏ, mặt trên thêu càng là đông cung đồ.
Tiêu Cảnh Minh chỉ cảm thấy huyết mạch toàn thân căng phồng, con ngươi trợn lên, trong lổ mũi một mảnh nhiệt lưu, yết hầu càng là khát đòi mạng, giận dữ hét: