Hác Liên Thiếu Hoàng trừng Mạc Tiểu Xuyên một chút, cười đùa nói:
- Thật là có ngươi, tự tin như thế, quả nhiên không để đại gia thất vọng a.
Mạc Tiểu Xuyên hừ lạnh nói:
- Hắn lúc nào để chúng ta thất vọng qua? Ai bảo các ngươi không tự tin như vậy, còn không bằng một tên trưởng lão của Vạn Bảo lâu.
Tuy rằng trong miệng hắn giáo huấn Thiếu Hoàng, nhưng nội tâm đồng dạng là tầng tầng thở phào nhẹ nhõm, vừa nãy hắn c*̃ng cho rằng Lý Vân Tiêu thua chắc rồi, nhưng không nghĩ tới sẽ là tình huống như vậy.
Thôi Bác lạnh lùng quát:
- Tu Đan Hà, miệng ngươi sạch một chút, ta đối với ngươi cũng sắp không thể nhịn được nữa, ngươi có chứng cứ gì chứng minh thuật tháp hỏng, chứng minh chúng ta thiên vị Lý Vân Tiêu.
Tu Đan Hà lạnh lùng nói:
- Thôi Bác, chỉ cần không phải trái với Thương Minh thiết luật, ta liền không sợ ngươi, vượt qua một giờ còn chưa đi ra giải thích thế nào?
Ngay khi nàng nói xong, đột nhiên trong đám người truyền đến tiếng kêu sợ hãi nói:
- Đi ra, đi ra, mau nhìn.
Tu Đan Hà đại hỉ, thầm nói: Lần này cuối cùng cũng coi như không chạy thoát, ha ha… nàng vội vàng hướng về thuật tháp nhìn tới, thần sắc vui mừng lập tức trở nên so với thu sương đánh cà còn khó xem hơn.
Nàng hầu như là hai mắt phun ra lửa, giận dữ hét:
- Tại sao là ngươi, ngươi làm sao liền đi ra.
Từ trong thuật tháp truyền ra chính là Thiên Nhất Các Đồng Tu.
Đồng Tu bị dáng vẻ của Tu Đan Hà sợ hết hồn, hắn vội vàng giải thích:
- Là như vậy Đại trưởng lão, bởi vì ta bị Lý Vân Tiêu đánh lén, hồn lực hao tổn, dù vậy cũng không từ bỏ liều mạng vật lộn, ở tầng thứ sáu chỉ lát nữa là thành công, lại phát hiện thời gian không đủ, vừa vặn đến một canh giờ, lúc này mới bị truyền tống ra, quả thực là thiên vong ta a.