Thôi Bác nhìn trong thuật tháp một chút, giờ khắc này chỉ còn chín người ở bên trong, mà Lý Vân Tiêu còn ở tầng thứ năm, hắn cười nhạt nói:
- Nếu như ta không tính sai thời gian, Lý Vân Tiêu còn có mười tức liền sẽ đi ra.
Thôi Bác nói nhất thời để tâm mọi người Thiên Nguyên thương hội trầm đến đáy vực, cả người hơi bị lạnh.
Đặc biệt là Mạc Tiểu Xuyên cùng Hác Liên Thiếu Hoàng, sắc mặt cực kỳ khó coi. Tựa hồ bọn họ không thể nào tiếp thu được Lý Vân Tiêu thất bại, Lý Vân Tiêu ở trong lòng bọn họ là tồn tại vĩnh viễn không bao giờ bại, mặc dù hiện tại sống lại làm thiếu niên, nhưng ở trong lòng bọn họ vẫn là tuyệt thế sư tôn kia.
Mạc Tiểu Xuyên cắn răng cả giận nói:
- Chưa ra kết quả, liền yên tĩnh nhìn, lắm miệng chỉ có thể bại lộ các ngươi vô tri.
- Ha ha, vô tri? Ta chờ xem các ngươi thông minh cao bao nhiêu, ha ha.
Tu Đan Hà hài lòng cười to, cười không e dè.
Thôi Bác hơi thở dài một tiếng nói:
- Ta lý giải tâm tình của các ngươi, nhưng sự thực đều là khó có thể như ý.
Đột nhiên một âm thanh khô khốc truyền đến nói:
- Không hẳn.
Tuy rằng chỉ có hai chữ, trong mang theo tự tin cực cường, tựa hồ tất cả tình hình trong thuật tháp đều ở trong lòng bàn tay hắn.
Ánh mắt của mọi người đều xoay chuyển qua, rơi vào trên người Tuyên Ngọc Đường, tên này là Vạn Bảo lâu Nhị Trưởng lão, từ khi ra trận đến hiện tại một câu cũng chưa nói, không nghĩ tới nói ra câu nói đầu tiên dĩ nhiên là cái này.
- Ồ? Vì sao Tuyên trưởng lão ngữ khí chắc chắn như thế?
Thôi Bác c*̃ng cảm thấy vạn phần kinh ngạc, không rõ hỏi. Hắn biết Tuyên Ngọc Đường chắc chắn sẽ không bắn tên không đích, tuy rằng dáng dấp của hắn nhìn qua chất phác khô khan, ít lời ít ngữ, nhưng bình thường là dị thường thận trọng, việc không chắc chắn sẽ không mở miệng lung tung.