Trần Phong giơ tay, từng đạo từng đạo tử khí từ trên kiếm mịt mờ lao ra, trong phút chốc màu tím bao phủ đầy trời, hắn lạnh lùng nhìn Lý Vân Tiêu, ngưng tiếng nói:
- Nếu ngươi nhận biết tuyệt kỹ này của Đao Kiếm Tông, có thể thấy được xác thực có lai lịch lớn, mặc chiêu thức của ngươi xảo quyệt, huyền khí quái lạ, nhưng không biết có thể chống đỡ chiêu này của ta hay không.
Lý Vân Tiêu xóa đi thần thái bất cần đời, sắc mặt nghiêm túc, phảng phất như gặp đại địch.
Bầu trời c*̃ng vào đúng lúc này bắt đầu trở nên ngột ngạt, dường như mưa gió muốn tới.
- Sử dụng Tử Xà Kiếm triển khai chiêu này ta cũng là lần thứ nhất, mình sẽ không bỏ mạng luôn chứ?
Trong mắt Trần Phong lộ ra một tia lo âu, trong mơ hồ ngay cả hắn cũng cảm thấy có chút sợ sệt, tựa hồ lo lắng không cách nào khống chế uy lực chiêu này. Trên Bảo kiếm không ngừng tràn ra khí tức cường đại, không ít chấn động nhập trong cơ thể của mình, cảm thấy lực phá hoại cực lớn, này còn vẻn vẹn là thức mở đầu.
- Rất có lực khiêu chiến a.
Khuôn mặt Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ điên cuồng, cười to nói:
- Tuyệt kỹ của Đao Kiếm Tông, rất sớm đã muốn lĩnh giáo, khổ nỗi vẫn không có cơ hội. Nếu ngươi đã biết chiêu Thiên Khiển này, vậy thì thật tốt a.
Hắn một tay chỉ điểm, Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm hiện ra một vệt sáng, đứng yên ở trước người, sau đó tay trái vung ra, lại là một thanh trường kiếm hiện lên, hai thanh bảo kiếm giống nhau như đúc, ở dưới quyết ấn của hắn bắt đầu xoay tròn, lẫn nhau trong lúc đó sinh ra liên hệ vi diệu.
Động tác này nhất thời để mấy người đều trợn to mắt.
Lấy tu vi Vũ hoàng có thể điều động một thanh huyền khí cấp chín cũng đã là tình huống nghịch thiên, huống hồ còn đồng thời điều động hai thanh, có thể đồng thời nắm giữ hai cái huyền khí cấp chín, lại há có thể là người bình thường.