Tử khí dần dần phai mờ, bên trong có tiếng quát của Lý Vân Tiêu, chỉ thấy lôi quang chớp động, tử khí từ từ tiêu tán, vạn đạo lôi đình lóe sáng, hai đạo khí tức băng hàn hiện ra, đúng là hàn khí của Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm.
Viên Cao Hàn cùng Cố Nguyệt Sinh đồng thời kích động nhìn qua, ngưng mắt quan sát hai thanh bảo kiếm lóng lánh như nước trong lôi điện, yên tĩnh phiêu phù ở đó.
Lý Vân Tiêu ngang nhiên nói:
- Chuyện rèn luyện đỉnh mới các ngươi nên làm cho tốt, ta đi ra ngoài ngưng lôi kiếp, rèn luyện kiếm hình!
Sau khi hắn nói xong, lôi quang bao phủ hai thanh kiếm biến mất tại chỗ.
Viên Cao Hàn cùng Cố Nguyệt Sinh sắc mặt thất lạc, bọn họ cũng rất muốn nhìn quá trình lôi kiếp tôi kiếm, đặc biệt là Cố Nguyệt Sinh, chưa bao giờ nhìn thấy kỳ cảnh cao cấp như vậy. Nhưng bọn họ cũng hiểu, Lý Vân Tiêu trước khi chưa khôi phục tới Võ Đế đỉnh phong sẽ không thả bọn họ rời đi.
Nhưng mà may mắn là ở chỗ này đãi ngộ không tệ, hai người đều có đề cao thật lớn.
Mặc dù là Viên Cao Hàn, thậm chí ẩn ẩn cảm thấy mình sẽ đột phá cửu giai trong Giới Thần Bi này, trong khoảng thời gian này các loại kinh nghiệm và cảm ngộ sinh ra, cả đời khó cầu. Hiện tại cho dù đuổi hắn đi ra ngoài thì hắn cũng không muốn đi, hắn giờ phút này thậm chí tâm thần bất định, nếu Lý Vân Tiêu trở lại cửu giai đỉnh phong muốn xua đuổi hắn, hắn nên làm thế nào cho phải.
Cố Nguyệt Sinh kiếm càng lớn hơn, đi theo Viên Cao Hàn học tập thật nhiều, cho dù là tri thức, lĩnh ngộ hay thực lực đều không ngừng tăng mạnh.
Hai người cảm khái một phen, liền tiến hành tu luyện.
Thân ảnh Lý Vân Tiêu xuất hiện trong mật thất, thu hồi Giới Thần Bi sau đó thuấn di ra ngoài phòng, hóa thành đám lôi điện biến mất khỏi trụ sở Thiên Nguyên thương hội, bắn bay về phía chân trời.