Vũ đồng thời mở mắt ra, nói:
- Yêu công của ngươi đã đạt tới tầng thứ cực cao, yêu tinh sinh ra tác dụng càng lúc càng yếu, đằng sau quyết định bởi thực lực và tu vị của ngươi. Nếu như nói Vạn Bảo Lâu Lệ Phi Vũ chỉ có trình độ như ngươi đã nói, ngươi vào lúc này dễ dàng chiến thắng hắn.
Đường Kiếp hừ một tiếng, nói:
- Cũng như đám người bọn chúng lúc trước, ta vẫn chỉ là ếch ngồi đáy giếng trong thương minh, cho rằng thiên hạ này cũng chỉ có thương minh mà thôi. Sau khi đi tới yêu nguyên một chuyến mới biết trời cao đất rộng, mới biết được chính mình lúc trước vô tri như thế, sau khi biết được thế giới to lớn, ánh mắt của ta không chỉ có thương minh, cho dù là tứ tú của bắc vực, ta cũng muốn chiến thắng từng người, còn có Lý Vân Tiêu, còn cso Diệp Phàm chiếm được Nặc Á Chi Chu, đó là đối thủ lớn nhất của ta.
Vũ nhíu mày đến, nói:
- Lý Vân Tiêu và Diệp Phàm là hai đại tai họa, nhưng không thể làm gì. Thực lực của ngươi hiện tại muốn đối phó hai người cũng không thành vấn đề, nhưng mà hai người này đều có thánh khí trong tay, vạn phần khó đối phó. Chờ sau khi Thương đại nhân chữa trị Hồn Thiên Nghi xong, mới có được sức đánh với chúng một trận.
- Ân, thế giới to lớn thật sự khó đánh giá. Thoáng cái sinh ra nhiều thánh khí như vậy, đặt ở trước kia ta không tin tưởng. Không biết Hồn Thiên Nghi có chữa trị thuận lợi hay không.
- Vốn dựa vào ngươi lấy được tinh nguyên Vạn Cổ Trường Thanh Thụ xác suất cực thấp, may mà ở trong Tứ Cực Môn của ngươi có một kiện chí bảo Yêu tộc ta năm đó -- Câu Xá Luân, chỉ cần Thương đại nhân có thể khống chế CÂu Xá Luân thì có thể chữa trị Hồn Thiên Nghi.
- Hừ, cái bánh xe đó ném trong Tứ Cực Môn không biết bao nhiêu năm tháng, cho tới bây giờ không ai xem xét ra lai lịch của nó. Ngay cả Mai gia cũng chỉ biết nó bất phàm mà thôi. Không thể ngờ là vật tà ác của yêu tộc các ngươi.