Đường tâm bộ dáng quần chúng thuần túy, nói:
- Lương Ngọc Y là cao thủ trong thương minh ai cũng biết, thực lực khó có thể đoán chừng, dám nói có người nào trong thế hệ trẻ áp qua nàng, sợ rằng cũng chỉ có Lệ Phi Vũ. Tuy Vân thiếu chỉ có tu vị Võ Hoàng nhưng cho người ta cảm giác thần bí khó lường, dường như cũng có không ít chủ bài, rất khó đặt cược.
Tiền Vô Địch cười nói:
- Chơi nhỏ mà thôi, có gì mà sợ. Hôm nay ta miệng tốt, Lý Vân Tiêu thấy thế nào cũng lâm vào hoàn cảnh xấu, đánh bạc hắn thắng một bồi một, đánh bạc Lương Ngọc Y thắng hai bồi một, chư vị thấy thế nào?
Đường tâm gật đầu nói:
- Tỉ lệ đặt cược của ngươi từ tình huống trước mắt mà xem, dường như rất công đạo hợp lý. Nói thật, ta thấy thế nào Lý Vân Tiêu cũng không có khả năng thắng, nhưng ta là người ưa thích hắc mã, ta áp Lý Vân Tiêu thắng, áp một ngàn vạn trung phẩm linh thạch.
Tiền Vô Địch lộ ra vẻ châm chọc, cười nhạo nói:
- Một ngàn vạn? Không ngờ ngươi cũng dám lấy ra đánh bạc, đánh nhỏ như thế thật mất mặt a.
Đường tâm cười nói:
- Ha ha, được rồi. Lại thêm vào một ức trung phẩm nguyên thạch, nhưng mà đánh cược Lương Ngọc Y thắng.
Trong mắt Tiền Vô Địch hiện ra một tia bất đắc chí, ở trong mắt mọi người, trừ đám người Thiên Nguyên thương hội ra, sợ rằng chỉ có hắn hiểu thực lực Lý Vân Tiêu nhất. Ngày đó tại Tu Di Sơn, tiểu tử này dùng tu vị Võ Vương cặn bã có thể chống lại tồn tại kh*ng b* như Đế Già một hai, lúc ấy mơ hồ đánh giá là thực lực Võ Hoàng, mà bây giờ thực lực của hắn là Võ Hoàng, nếu nói hắn không có lực lượng đánh với Võ Tôn một trận, đánh chết Tiền Vô Địch hắn cũng không tin tưởng.
Trương Sùng cười nói:
- Vô Địch thiếu gia, thực lực kém xa như thế mà ngươi cũng dám mở đánh cược? Sẽ không sợ Kim Tiền Bang phá sản? Tu vị Võ Hoàng nhị tinh muốn thắng Lương Ngọc Y sao, ta đây áp năm ức nguyên thạch hắn thua!