Ở bên khác có một đám người ngựa xuất hiện, Đường Tâm cũng mang theo cao thủ Tứ Cực Môn xuất hiện, trên mặt đầy tươi cười lạnh lẽo.
Kim Tiền Bang, Thiên Nguyên thương hội, Tứ Cực Môn vừa xuất hiện, lại muốn chiếm đoạt trận thế của Thiên Nhất Các, sau khi hai người nói chuyện, không gian bốn phía yên tĩnh không còn chút âm thanh nào khác.
Tình thế nghịch chuyển kinh người, làm cho tất cả mọi người khó có thể thích ứng, chỉ cảm thấy quá mức hí kịch.
Dù sao Đinh Linh Nhi cũng là chủ nhân Thiên Nguyên thương hội, tuy tất cả đều có Lý Vân Tiêu chưởng quản thay nàng, nhưng nàng dù sao cũng là đại hội trường, vào lúc này dùng thân phận đại chủ nhân ra khỏi hàng, nhìn hai đội ngũ cảm kích nói:
- Linh Nhi đa tạ hai vị công tử trượng nghĩa tương trợ, tình nghĩa hôm nay ta sẽ ghi nhớ trong lòng.
Đường Tâm híp mắt cười nói:
- Linh Nhi tiểu tỷ khách khí. Áp chế lực lượng tà ác, phát huy mạnh thiên địa chính khí, ổn định đoàn kết thương minh, đây chính là chuyện chúng ta nên làm, không thể chối từ.
Tất cả mọi người vẻ mặt đầy hắc tuyến, khi Lý Vân Tiêu hiên ngang lẫm liệt chiếm đạo lý, lần này hai phái tranh giành lợi ích thoáng cái biến thành chính nghĩa và tà ác đọ sức, đoàn kết cùng phá hư tranh đấu với nhau.
Người Thiên Nhất Các cùng Vạn Bảo Lâu tức giận kêu to "Ngao ngao", nhưng khổ nổi khẩu tài không bằng đối phương, đánh thì đánh không lợi, vẻ mặt đen lại, hai mắt phóng lửa.
Nội tâm Tu Đan Hà tức giận và không cam lòng cũng bình tĩnh trở lại, lạnh giọng nói:
- La Anh, Trương Sùng, hai người cũng sẽ không giống như đám tiểu bối, đùa nghịch miệng lưỡi đấy chứ? Ta hy vọng hai người các ngươi tỏ thái độ rõ ràng, chuyện hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì, có phải các ngươi buộc cùng chỗ với Thiên Nguyên thương hội hay khong? Thậm chí không tiếc làm cho thương minh quyết liệt, đại chiến lẫn nhau.