Tóc mai trên người Tu Đan Hà xuất hiện một ít màu vàng, đó chính là biểu hiện đế khí tràn ra ngoài, nàng không khắc chế được cảm xúc của mình, nhưng mà nàng phải khắc chế, bởi vì nàng là đại trưởng lão Thiên Nhất Các, mà Thiên Nhất Các không thể trêu vào thành Hắc Thiết
Nàng cắn chặc răng chảy máu, nói ra từng chữ:
- Người thành Hắc Thiết, Thiên Nhất Các chúng ta có sinh ý vãng lai không tệ với các ngươi, ngươi có nên cho lão thân một câu trả lời hay không.
Tâm tình Mạc Tiểu Xuyên thật tốt, nhưng nghe Tu Đan Hà nói thế thì sắc mặt trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, nói:
- Trả lời cái gì? Như vậy về sau thành Hắc Thiết đoạn tuyệt sinh ý vãng lai với các ngươi là được, còn cần phải trả lời gì chứ?
- Ngươi...
Tu Đan Hà tức giận tròng mắt như nứt ra, một kiếm vừa rồi không chỉ đánh chết trưởng lão Võ Đế, hơn nữa còn làm tất cả võ giả bốn phía không dám thở mạnh, dũng khí mất hết.
Vốn là đến dương oai, nhưng bị đối phương chém hai người, còn là hài cốt không còn, nàng tức giận muốn bạo phát, nhưng vẫn dùng chú lý trí cuối cùng áp chế lại, khóe miệng chảy máu ra.
- Ngươi nói đi, Thiên Nguyên thương hội cho thành Hắc Thiết các ngươi chỗ tốt và điều kiện gì, Thiên Nhất Các sẽ trả gấp đôi, chỉ cần các hạ không nhúng tay vào chuyện hôm nay là được.
Nàng đã nhẫn nhịn, trừ Mạc Tiểu Xuyên có thân phận thành Hắc Thiết ra, còn có một thanh Thiên Tru Đãng Ma Kiếm, đây chính là trấn tộc chí bảo của thành Hắc Thiết, người trước mặt tại thành Hắc Thiết tuyệt đối có địa vị không thấp, hơn nữa vô cùng có khả năng là tồn tại phi thường hạch tâm.
Nếu giết người này, thành Hắc Thiết trả thù, Thiên Nhất Các căn bản gánh không được. Cho nên dù hiện tại có bị đối phương chọc giận sôi lên, Thiên Nhất Các mất mặt không còn vẫn phải nhẫn nhịn.
Mạc Tiểu Xuyên nhàn nhạt nói ra: