Tu Đan Hà nhướng mày, hừ nhẹ nói:
- Chỉ là Võ Đế tam tinh, cho dù có được huyền khí linh tính thì thế nào chứ, cũng chỉ đưa tặng một kiện bapr bối cho Thiên Nhất Các mà thôi, Thu trưởng lão, kẻ này giao cho ngươi, bắt lại.
- Đại trưởng lão yên tâm, chờ ta cắt đầu của hắn xuống, còn giẫm nát đầu Đinh Linh Nhi.
Một lão giả đứng sau lưng Tu Đan Hà đi ra khỏi hàng, hắn mặc áo gai, mặt như quan ngọc, trong ánh mắt sát khí và hàn khí b*n r* ngoài, hét lớn một tiếng nhảy vào trong biển kiếm khí.
- Hạt gạo mà dám tranh sáng với ánh trăng!
Từ khi hắn nhảy vào thì biển kiếm khí hỗn loạn, vốn mặt ngoài của nó yên tĩnh thì bây giờ ầm ầm sóng dậy.
Thu trưởng lão hừ lạnh một tiếng, trong mắt mang theo thần thái khinh miệt, không sợ kiếm khí phong bạo, hai đấm của hắn đánh ra mấy chiêu, trực tiếp bao phủ lấy biển kiếm khí, một lực lượng nhiễu loạn quy tắc bao phủ các nơi.
Lần này những võ giả ở trong biển kiếm khí đánh tới ngược lại càng cảm thấy nguy hiểm, sợ tới mức liên tiếp lui về phía sau, hơn mười người trong điện lui ra ngoài, từ xa nhìn vào chứ không dám tiến lên một bước.
Mạc Tiểu Xuyên lạnh lùng nhìn qua động tác của Thu trưởng lão, khóe miệng của hắn nở nụ cười khinh thường, lãnh đạm nói:
- Ngây thơ!
Hắn điểm một đạo kiếm chỉ từ tay phải ra, mỗi một chỉ b*n r* hóa thành ký hiệu kỳ lạ, hóa thành hào quang lăng không bay lên, cuối cùng dần dần biến mất, cùng lúc đó hắn thì thầm:
- Ác, duẫn, duyệt, hận, ái, tuyệt, thanh, xúc... Khai!
Hắn nói tới chữ "Khai " thì trong kiếm chỉ b*n r* sinh ra khí tức vô cùng kh*ng b*, nó phân thành hai ở trước người Mạc Tiểu Xuyên.
Hai đạo kiếm chỉ này giống như cực dương và cực âm, hai chủng thuộc tính kiếm khí khác nhau lại dung hợp với nhau, tạo thành một hình thái cực to lớn.