- Không tìm đường chết sẽ không phải chết ah!
Nhâm Quang Nhiễm nhìn qua ngươi Thiên Nguyên thương hội chẳng khác gì cừu non bị làm thịt, cảm khái nói.
Nếu nói dùng thực lực của Lý Vân Tiêu có thể đánh chết Võ Tôn, hắn rất khó tin tưởng, ở trong đó tất nhiên có nguyên nhân không ai biết. Nhưng mà giờ phút này thời điểm người Thiên Nhất Các xông lên, hắn lại không nhìn thấy chút sợ hãi nào trên mặt Lý Vân Tiêu, đừng nói sợ hãi, ngay cả bối rối cũng không có.
- Xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ hắn có kế sách ứng phó?
Lệ Phi Vũ cảm thấy nghi hoặc, trừ vài tên Võ Đế ra, những người còn lại đều khủng hoảng và sợ hãi, không hề giống như nắm chắc bài.
- Thiên Nguyên thương hội cặn bã, nạp mạng cho chúng ta.
- Hôm nay đừng trách gia lạt thủ tồi hoa, muốn hái một trong hai nữ thần của thương minh.
- Dám đối với kháng Thiên Nhất Các, nên có giác ngộ phải chết.
Một đám võ giả gào thét lớn, một ý chí chiến đấu sôi sục, thực lực cao nhất cũng chỉ có hai gã Võ Đế mà thôi. Trong những người này có chủ lực của Thiên Nhất Các, tất cả là võ giả dựa vào thương hội mà tới, dùng để khảo nghiệm trung thành, tiết kiệm thời gian huấn luyện..
Loại tử đấu giữa ban phái cỡ lớn này, đều phái lâu la cùng pháo hôi lên trước. Cũng chỉ có tên cầm huyền khí lập phương của Thiên Nhất Các xem như là người mình, đây là nguyên nhân Tu Đan Hà giận tím mặt.
Trong mắt mọi người cảm thấy, những lâu la pháo hôi đủ giếtThiên Nguyên thương hội. Thậm chí đám lâu la này còn cho rằng như thế.
- Tu đại trưởng lão tha mạng cho ba người chúng ta, chúng ta là người La Khúc thương hội bị Thiên Nguyên thương hội bắt mà thôi, không thể không nghe lệnh bọn chúng, mong rằng Tu trưởng lão cứu ba người chúng ta ra khỏi nước lửa.
Ba tên Võ Đế của La Khúc thương hội nhảy ra, trong lúc đó tập thể bay lên trời, bay về phía Thiên Nhất Các.