- Ân, rất tốt.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Chúng ta nên khuếch trương địa bàn lớn hơn, những kẻ chuyển đi nên bị buộc vào chiến xa. Thiên Nhất Các, Thiên Nguyên thương hội chúng ta không thể như thế, Linh Nhi ngươi ít xuất hiện quá lâu, người dưới đã sớm quên hùng phong của lão hổ năm nào, lần này bao nhiêu người chờ xem chúng ta đấy,là thời điểm nên chém bỏ không ít lực lượng không thực tế đi.
- Ân, tất cả nghe Vân thiếu nói. Ta chỉ sợ Thiên Nhất Các tạm thời không đến, chúng ta nên tổ chức nhân mã đi Thiên Nhất Các đi.
Hác Liên Thiếu Hoàng bộ dáng kích động, rất muốn động thủ.
Mạc Tiểu Xuyên hừ lạnh nói:
- Ngươi giết đến tận Thiên Nhất Các, còn không phỉa làm bia ngắm đánh cho người ta, chết là việc nhỏ, làm Vân thiếu mất mặt là chuyện lớn.
Thời điểm mọi người bất định, một giọng nói như sấm sét nổ vang trên bầu trời.
- Chủ sự Thiên Nguyên thương hội là người phương nào, nhanh chóng đi ra.
Cả thành Tống Nguyệt Dương chấn động, tất cả mọi người đưa mắt nhìn qua xa xa, nhìn qua trụ sở Thiên Nguyên thương hội, tất nhiên đây là tiêu điểm của mọi người, thậm chí các cục bảy cự đầu thương minh vào hôm nay cũng chuyển biến xấu/
Không khí trên không thành Tống Nguyệt Dương biến thành hai chủng hoàn toàn khác nhau, trên vạn dặm là bộ dáng nắng ráo sáng sủa, duy chỉ có tại trụ sở Thiên Nguyên thương hội thì mây đen bốn phía, rất có áp lực mưa to gió lớn sắp tới, làm cho người ta thở không ra hơi.
- Bọn chúng đã tới.
Trong lòng Đinh Linh Nhi cả kinh, tâm tình trở nên khẩn trương lên, dù sao cũng quan hệ đến sinh tử tồn vong của Thiên Nguyên thương hội, mặc dù có tín nhiệm Lý Vân Tiêu thế nào, giờ phút này cũng cảm thấy nội tâm bất định.
Lý Vân Tiêu nghiêm mặt, lạnh lùng quát lớn:
- Người phương nào xôn xao bên ngoài, tôm tép nhãi nhép cũng xứng gặp gặp hội trưởng đại nhân của chúng ta? Muốn gặp thì chủ sự các ngươi phải đưa bái thiếp, nếu hội trưởng đại nhân của ta có tâm tư sẽ gặp.