- Tiểu tử, mở to hai mắt nhìn rõ ràng, sư đệ vĩnh viễn là sư đệ, chỉ có bị giáo huấn mà thôi.
Mạc Tiểu Xuyên cười lớn giơ tay phải lên cao cao, một kiếm muốn chém xuống.
Dưới lực lượng cường đại chấn động, kim quang toàn thân Lý Vân Tiêu lập loè, hiện ra trạng thái bất diệt kim thân sơ cấp, vẫn cảm thấy uy h**p khó giải trừ, bị chấn động lui ra phía sau.
Hắn nhìn thấy Mạc Tiểu Xuyên đắc ý giơ tay lên, lập tức sắc mặt lăng lệ, quát:
- Dừng tay!
Tuy giọng nói vô lực, nhưng lại rất hữu dụng.
Mạc Tiểu Xuyên hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới đặt tay xuống, thu hồi kiếm quang quanh cánh tay, không còn dị tượng gì cả.
Lý Vân Tiêu khẽ nói:
- Nếu ngươi chém một kiếm này xuống, Thiếu Hoàng chết sống ta mặc kệ, nhưng mà trụ sở Thiên Nguyên thương hội sẽ bị hủy, tất cả kế hoạch sẽ báo hỏng.
- Ô ô, sư phó quả nhiên là ngài lão nhân gia.
Một đạo thân ảnh khôi ngô không biết hiện ra lúc nào, "Phù phù" quỳ trước mặt Lý Vân Tiêu, không ngừng dập đầu "Đông đông đông", nói:
- Sư phó ngài quả thật không chết, quá tốt, ô ô...
Lý Vân Tiêu nhìn thấy đệ tử đã lâu không gặp, tâm tình cũng thật tốt, nói:
- Đứng lên đi, ngươi dù sao cũng là Cửu Thiên Võ Đế, một đoàn trưởng, đại nhân vật thủ hạ tiểu đệ mấy vạn nha.
Mạc Tiểu Xuyên khẽ nói:
- Chuyện sư phó sớm nói với ta, tấn cấp Võ Đế còn phải do sư phó đích thân chỉ điểm, quả thực đần không có sai. Còn nữa ah, sư phó, đám lâu la của ta chỉ là thổ phỉ cường đạo, cái này cũng gọi là đại nhân vật? Ta chẳng phải nhân vật tuyệt đỉnh, trấn áp cùng thế hệ a?
Hác Liên Thiếu Hoàng bị Lý Vân Tiêu vịn đứng lên, hắn nhìn gương mặt non nớt của Lý Vân Tiêu, dùng một tay đưa qua niết một cái, vui đến phát khóc nói:
- Ô ô, sư phó, ngươi biến thành bộ dạng này, Thiếu Hoàng khó quen thuộc a.