Mạc Tiểu Xuyên biến sắc, lộ ra vẻ ngưng trọng ít có, tựa hồ đối với Ẩn Long cũng hết sức kiêng kỵ, tay phải năm ngón tay nắm chặt xương cốt "Đùng" bạo hưởng, kiếm khí cường đại từ trong tay phải hắn phát ra.
Kiếm khí uy áp từ trong lầu vũ phóng xạ ra, cùng hắc sắc chi khí đè nén lẫn nhau cùng một chỗ, linh lực to lớn ba động bao phủ xuống, Đường Tâm có chút giật mình nhìn Mạc Tiểu Xuyên, trên người mơ hồ hiện ra một kiện áo giáp biến hóa, bảo vệ toàn thân mình, để tránh khỏi bị hai người ám đấu lan đến.
Lý Vân Tiêu lại ở dưới trạng thái linh lực to lớn ba động, lạnh nhạt nói:
- Đường Tâm, ta lúc trước đối với ngươi kỳ vọng quá cao, do đó dẫn đến hiện tại thất vọng rất lớn, nếu ngươi vẫn là ngu xuẩn như vậy, kế tiếp bị đào thải ra khỏi kỳ cục trăm phần trăm chính là ngươi.
Sắc mặt Đường Tâm cực độ xấu xí, trong mắt thần sắc lóe ra bất định, tựa hồ đang làm giãy dụa, hắn nhấc tay ý bảo Ẩn Long dừng lại, cắn răng nói:
- Lý Vân Tiêu, vừa rồi ta có chút đường đột mạo phạm, ta lập tức sai người pha một ấm trà ngon khác, một lần nữa tâm sự được chứ?
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng cười, thản nhiên nói:
- Sẽ cho ngươi một lần cơ hội, tốt nhất là không để cho ta thất vọng rồi.
Trong lòng Đường Tâm đột nhiên sinh ra một loại cảm giác vô lực, đây là tình huống mà hắn qua nhiều năm chưa bao giờ có, mỗi khi đều là hắn tính toán người khác, chưa từng có bị người ta tính toán qua như vậy.
Bởi vì Lý Vân Tiêu nói thẳng trong lòng hắn nghi hoặc lớn nhất và tai hoạ ngầm, đó chính là chuyến đi Khinh Ca Lâm Địa của Đường Kiếp, rốt cuộc chuyện gì xảy ra, dĩ nhiên vô luận làm thế nào đều không tra ra được
Bầu không khí ngưng trọng dần dần hòa hoãn xuống, nước suối rất nhanh lần thứ hai đung xong một bầu, lá trà thơm dần dần ngâm ra, Lý Vân Tiêu uống hết sức thoải mái.