Ẩn Long nhìn chằm chằm xem một hồi, nói:
- Cấm chế rất xảo diệu, bất quá hoàn không làm khó được Ẩn Long ta!
Hắn vươn bàn tay khô gầy, móng tay dài hẹp hướng tới trên lưng của Cường giả Vũ Tôn chậm rãi đâm vào trong, lập tức trào ra máu tươi, rất nhanh trên lưng đều bị tiên huyết nhuộm đỏ.
Ẩn Long hai tay không ngừng kết xuất ấn ký cổ quái, từng đạo đánh vào phía sau lưng Vũ Tôn, mỗi một lần đều phải b*n r* một đạo hồng mang, dần dần dung nhập bên trong cấm chế màu vàng kia, ở dưới huyết quang trùng kích, cấm chế bắt đầu chậm rãi khởi động, tựa hồ sắp sửa phá vỡ.
- Hừ, chút tài mọn, phá cho ta!
Ẩn Long một ngón tay điểm xuống, chạm vào trên trận pháp, nhất thời cấm chế màu vàng kia b*n r* một đạo cường quang, dường như kim quang nở rộ, sau đó hóa thành từng đạo quang mang b*n r* bầu trời phòng khách, dần dần bắt đầu ngưng hình.
- Cái này....
Ẩn Long thất kinh, vội vàng lui về phía sau bảo vệ thân thể của chính mình, rất sợ trong đó giấu diếm công kích.
- A cái này...
Thanh âm khiếp sợ của Đường Tâm truyền đến, Ẩn Long hướng phía trên bầu trời nhìn lại, cũng nhất thời há to mồm, ngây ngốc đứng ở đó.
Chỉ thấy cấm chế hóa thành quang mang, ở trong bầu trời ngưng ra bốn chữ lớn.
- Đường Tâm công tử, có dám gặp một lần?
Đường Tâm và Ẩn Long đều là trong lòng hoảng hốt, khiếp sợ khó có thể miêu tả bằng lời lan tràn ở trong lòng, hai người đều thấy trong mắt đối phương vẻ sợ hãi.
Dưới cấm chế, giấu diếm tám chữ, đối phương không chỉ có phát hiện cái cọc ngầm này, đã thế còn liệu sự như thần, biết được mình sẽ tìm người phá giải.
Ngay cả Đường Tâm luôn luôn tự xưng là tính toán không chút sơ hở lúc này cũng hoàn toàn ngây ngốc rồi, hắn tựa hồ có chút không dám tin tưởng, thiên hạ còn có người có thể tính toán hắn tồn tại.