Sau khi nàng nói xong, nhìn thoáng qua một bạch y nữ tử đeo lụa mỏng trong đám người, giọng nói bén nhọn lập tức hòa hoãn xuống tới, nói:
- Lương Ngọc Y, ngươi thấy thế nào?
Lương Ngọc Y thân thể khẽ động, bội kiếm bên hông vang lên âm thanh thanh thúy, nhẹ giọng nói:
- Tất cả theo ý của đại trưởng lão, ta chỉ là hiếu kỳ bọn họ sẽ phái người nào lên sân khấu thuật võ song bỉ lần này.
Tu Đan Hà nói:
- Ừ, đây cũng là địa phương cần suy tính, coi như trọng điểm điều tra, tốt nhất là có thể trước khi tỷ thí đem nó phá huỷ, chấm dứt hậu hoạn.
Lương Ngọc Y mày liễu cau lại, nhẹ giọng nói:
- Không cần làm điều thừa.
Tu Đan Hà cười nói:
- Ta biết ngươi rất có lòng tin, nhưng là tinh lực của ngươi phải dùng đi đối phó đám người Lệ Phi Vũ, đám phế vật Thiên Nguyên Thương Hội kia có thể ít liền ít.
Lương Ngọc Y không nói, trong mắt quang mang dần dần tan ra, tựa hồ đối với những chuyện khác không hề cảm thấy hứng thú.
Tu Đan Hà nói:
- Vạn Bảo Lâu bên kia ta tự mình tới cửa một chuyến, các ngươi toàn lực làm tốt công tác tìm hiểu, tùy thời chuẩn bị theo ta lên Thiên Nguyên Thương Hội giáo huấn con nha đầu ngu xuẩn kia!
Nàng vung tay lên nói:
- Lập tức tản ra đi!
Ngay khi La Khúc Thương Hội bị diệt, toàn bộ cao thủ thương hội đều bị Thiên Nguyên Thương Hội nuốt vào, chỉ là vào lúc ban đêm, hai mươi bảy thương hội phụ thuộc vào Thiên Nguyên Thương Hội cũng từng cái đã nhận được thư mời, bị Đinh Linh Nhi mời tới dự tiệc.
Yến hội đơn sơ, bên trong phòng khách cũng không lớn tất cả mọi người đang sợ hãi nghị luận, sắc mặt của mỗi người đều phi thường ngưng trọng, thỉnh thoảng nhìn lén Đinh Linh Nhi ngồi bên trên. Mà Đinh Linh Nhi ngồi ở đó không nói được một lời, mọi người nhìn không ra suy nghĩ trong lòng nàng, tựa hồ vô tư vô tự.