Trưởng lão kia kinh ngạc nói:
- Cái này... Vậy mà điên rồi...
Lúc trước ba phụ tử còn đứng đầu thương hội La Khúc, bây giờ một chết, một phế, một điên, chênh lệch cực lớn này khiến mỗi người thương hội La Khúc đều cảm thấy tâm thần đại chấn, cảm giác khó có thể tiếp nhận nổi.
Trong mọi người chỉ có Mạc Tiểu Xuyên đã nhận ra vừa rồi Lý Vân Tiêu đã trực tiếp thi triển tinh thần công kích, làm vỡ nát thức hải thiếu niên kia, lúc này mới khiến hắn bị điên như thế.
Lý Vân Tiêu nói:
- Ta đếm ba tiếng, nếu không nguyện thần phục thì đây chính là kết cục.
Hắn nhẹ nhàng giơ chỉ b*n r* một đạo kiếm quang, trực tiếp chém đầu Ngô Kim Tôn xuống, sau đó năm ngón tay khẽ trảo, trực tiếp bay vào trong tay hắn, mang theo đầu kia nhìn về phía mọi người, nói:
- Một.
Mọi người chấn động toàn thân, không khỏi cảm thấy hàn khí toát ra, cảm nhận được loại khí tức kh*ng b* coi thường thương sinh, giết người như ngóe trên người hai người Lý Vân Tiêi. trong đó còn có ba gã trưởng lão cấp bậc Võ Đế cũng chấn động thân hình, không dám lên tiếng.
Thanh âm Lý Vân Tiêu kéo ra thật dài, mang đến cho người áp lực tâm lý cực lớn, nguyên một đám đưa mắt nhìn nhau, xem thử động tác của ngươi khác, ý định ôm đoàn sưởi ấm.
- Thương hội Thiên Nguyên thân là một trong bát đại thương hội, vậy mà lấy mạnh khi yếu, dùng lớn áp nhỏ, không sợ bảy đại thương hội khác liên thủ trấn áp các ngươi sao?
Một gã lão giả nổi giận đùng đùng, cũng không chịu nổi loại không khí áp lực này, mở miệng phản kháng.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu rơi vào trên người hắn, là là tồn tại Võ Tôn đỉnh phong, ngay cả Võ Đế cũng không phải. Ba gã Võ Đế khcá ngược lại không hề nói một tiếng, tựa hồ đã thật sự sợ hãi.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói: