Ngô Kim Tôn tự nhiên cũng không phải bình thường, sau thất thần ngắn ngủi, sợ hãi đến từ sâu trong linh hồn lập tức đã khiến hắn bừng tỉnh, lực lượng bản năng của võ giả vào thời khắc này tỉnh lại, không có bất kỳ suy nghĩ, vô ý thức đánh ra một chiêu.
- Điểm lạc thập phương, phi bộc trạc thạch
Mười đạo hàn mang b*n r* từ đầu ngón tya Ngô Kim Tôn, mang theo mấy đạo quang mang, vậy mà vẽ ra một tuyệt cảnh nước rơi tuyệt cảnh, mỹ luân mỹ hoán bay lên trong nội viện, chống lại Thiên Chinh Hạo Nhiên Quyết.
Hai đạo linh áp va vào nhau trên không trung, b*n r* vạn đạo quang mang, bốn phía tiểu viện tất cả đều hiện ra từng chút đen kịt, không gian lần lượt nứt vỡ, lan tràn về phía xa xa.
- Đã chậm, nếu như ngươi chỉ có một mạng vậy thì hôm nay liền lên đường đi.
Mạc Tiểu Xuyên giơ tay phải lên, hóa chưởng làm kiếm bổ một phát xuống. Trong tay phải của hắn ẩn ẩn lóe ra kiếm quang vô thượng, tản mát rakiếm khí kh*ng b*, đã không phân rõ đó là cánh tay hay là kiếm quang nữa rồi.
- Đệ tam thức, hồng lô điểm tuyết chiếu giang sơn.
Kiếm khí như Nhật Nguyệt hành không, như Tinh Thần rơi đại địa, một đạo quang mang bay lên trong tiểu viên, xông thẳng trời cao
"Oanh"
Một thức tuyệt học của Ngô Kim Tôn lại bị phá vỡ dễ như trở bàn tay, trên người của hắn lóe ra một đạo áo giáp biến hóa ra, sau đó ngưng thực mà ra, như thùng sắt thủ hộ lấy hắn, nhưng...
Vô dụng
Dưới một đạo kiếm khí kia, vô kiên bất tồi, chiến y đột nhiên phá hủy, kiếm quang bắn vào trong cơ thể Ngô Kim Tôn, một ngụm máu tươi phun ra từ yết hầu hắn, cả người không ngừng liên tiếp lui về phía sau, muốn hóa giải kiếm khí kia, nhưng lại tốn công vô ích
"PHỐC"
Cuối cùng kinh mạch trong thể nội đều bị phá hủy, phun ra ngụm lớn máu tươi.