Ngô Kim Tôn hai con ngươi đột nhiên co lại, nhìn chằm chằm vào thiếu niên, lời nói thấm thía nói:
- Quan hệ bên trong thương Minh ở trong là thế cục phức tạp nhất thiên hạ. Không có bằng hữu vĩnh viễn, cũng không có địch nhânvĩnh viễn, vĩnh viễn chỉ có lợi ích và tiền đồ, chúng ta nên theo ai, Đường Tâm công tử của Tứ Cực Môn tuyệt đối là người trẻ tuổi đáng sợ nhất trong Thương Minh, mà tiền đặt cược của cha cũng đặt trên người hắn rồi.
Thiếu niên ngạc nhiên nói:
- Cha, những lời phía trước ta đều hiểu rõ, nhưng nếu lợi hại nhât trong lớp trẻ không phải Lệ Phi Vũ của Vạn Bảo Lâu sao? Nghe nói một thân thực lực quỷ thần khó lường.
- Hừ
Ngô Kim Tôn khinh thường nói:
- Lệ Phi Vũ cho dù cường thịnh trở lại, nhiều nhất cũng chỉ là cái dũng của thất phu. Cái dũng của thất phu trừ phi hắn có thể đạt tới Cửu Thiên Võ Đế, còn có thể khiến cho người kiêng kị vài phần, bằng không thì cũng chẳng là gì. Mà Đường Tâm, theo tin tức bí mật ta đạt được, hắn rất có khả năng đã đạt được truyền thừa trận đạo của Vương Tọa Võ Đế Đằng Quang rồi!
Thiếu niên kinh hãi nói:
- Truyền thừa trận đạo của Vương Tọa Võ Đế? Chẳng lẽ hắn phá giải Thiên Địa kỳ cục sao?
Ngô Kim Tôn lắc đầu nói:
- Quá trình trong đó ta cũng không biết rõ. Nhưng nếu lời đồn là thật, Đường Tâm chính là người không thể chống lại trong lớp trẻ, Lệ Phi Vũ cũng không được. Bất quá cũng may trong Tứ Cực Môn cũng không phải là một khối sắt thép, Đường Kiếp kia cũng không phải đèn đã cạn dầu, đã chế trụ Đường Tâm thật lớn, bằng không mà thì ta cũng thật sự sợ thương hội La Khúc sẽ bị Đường Tâm nuốt lấy đấy.
Thiếu niên nghe được mồ hôi lạnh đầm đìa, không thể tưởng được thế cục trong đó lại phức tạp như thế, hắn ngượng ngùng nói: