- Ah, cổ quái thế sao?
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
- Đinh Kỳ người này ta cũng đã gặp mấy lần, cũng không có ấn tượng quá lớn. Hắn làm như vậy rốt cục là có ý gì, ngay cả đại sự trọng yếu như thế, vậy mà cũng không phái cao thủ đến, hắn đến cùng tính toán điều gì? Chẳng lẽ hắn đối với song hội này căn bản không coi trọng sao?
- Không có khả năng.
Đinh Linh Nhi quả quyết phủ nhận nói:
- Ta còn nhớ rõ dặn dò của cha lúc giao thương hội cho ta, phải toàn lực ứng phó, phát triển thương hội. Cha tuổi tác đã cao, đối với mấy chuyện này đã hữu tâm vô lực rồi.
Mạc Tiểu Xuyên hừ lạnh nói:
- Hữu tâm vô lực, lại cầm lấy lực lượng trọng yếu nhất của thương hội không buông tay, ta thấy hắn là có mưu đồa.
Đinh Linh Nhi sững sờ, thân thể mềm mại nhịn không được run thoáng một phát, liên tục phủ nhận, nhưng trong lòng cũng cực kỳ nghi vấn. Mạc Tiểu Xuyên nói quả thật có đạo lý, chỉ là nàng chưa bao giờ hoài nghi phụ thân mình thôi:
- Vân thiếu, ngươi cũng cho rằng như vậy sao?
Lý Vân Tiêu trong lòng cũng có cách nghĩ như vậy, nhưng chỉ thở dài:
- Sự thật thế nào đã không quan trọng nữa, hiện giờ quan trọng là... làm sao chống đỡ thương hội Thiên Nguyên, ít nhất cũng phảichống đến khi lưỡng hội kết thúc. Ngươi bí mật an trí bọn người Thiểu Hoàng quả thật không tệ, có thể làm một đạo kỳ binh. Chỉ là bản thân thương hội Thiên Nguyên cũng quá yếu đi, ta thấy người bốn phía, mạnh nhất vậy mà chỉ là Võ Hoàng, chẳng lẽ thương hội khác không phát hiện được điểm này sao?
Đinh Linh Nhi cười khổ nói:
- Có lẽ cũng có phát hiện, nhưng kiêng kị tên tuổi thương hội Thiên Nguyên, không ai dám thử cả? Nếu không ta sớm đã không cách nào đặt chân được ở Tống Nguyệt Dương Thành rồi. Có lẽ, phụ thân chính là muốn dùng cái này để khảo nghiệm ta cũng nên?