Ngô Vũ giận dữ, quát:
- Hai vị Tôn giả, bắt lấy hai người này đi.
Hắn chờ giây lát, nhưng không thấy động tĩnh, ngạc nhiên quay đầu, đã thấy hai gã cường giả Võ Tôn kia xanh cả mặt, trong đôi mắt lộ vẻ vẻ sợ hãi. Một người trong đó hoảng sợ nói:
- Thiếu, thiếu gia, người nọ là Cửu Thiên Võ Đế
- Sao?
Ngô Vũ cũng cực kỳ hoảng sợ, cuống quít lui về phía sau, cả kinh nói:
- Các ngươi đến cùng là người nào? Coi như là Cửu Thiên Võ Đế, cũng sẽ không dễ dàng đắc tội thương hội La Khúc chúng ta.
Lý Vân Tiêu chẳng muốn nói với hắn, nói với Mạc Tiểu Xuyên nói:
- Biện pháp cũ, trước đánh ba người bọn hắn một trận đã tính sau.
Mạc Tiểu Xuyên "Hắc hắc" cười nói:
- Là nát bấy xương cốt, hay là nát bấy kinh mạch đây?
Lý Vân Tiêu nói:
- Tùy ngươi, nếu không đều nát đi, lưu một mạng đừng chết là được, có lẽ còn có lời cần hỏi nữa.
- À? Ngươi, các ngươi dám..., ah...
Ngô Vũ muốn uy h**p, lập tức trên người đã truyền đến đau nhức kịch liệt, sau đó liền đau đớn đến không nên nói nên lời nữa.
Mạc Tiểu Xuyên bất quá chỉ chậm rãi rót Cửu Thiên Đế Khí vào trong cơ thể hắn, chợt nghe đến một hồi thanh âm xương vỡ, cả người lập tức co quắp lại như bùn nhão.
Hai gã Võ Tôn khác kinh hãi, lập tức hóa thành hai đạo quang mang muốn chạy trốn.
Chỉ nghe thấy một tiếng hừ lạnh, hai người liền cảm thấy bầu trời tối sầm, một cổ lực lượng khó có thể địch nổi ép xuống dưới, sau đó toàn thân đau nhức kịch liệt, cơ hồ như mất đi tri giác.
Bất quá chỉ mấy tức, Ngô Vũ và hai gã cường giả Võ Tôn kia đã triệt để tê liệt trên mặt đất, ngoại trừ đầu và cổ ra, xương cốt còn lại toàn bộ đều nát bấy, kinh mạch đều đứt gãy, giống như ba khối thịt mềm nằm rạp trên mặt đất, r*n r* không thôi.
Đinh Bằng cả người đều phát mộng rồi, biến hóa trước mắt quá mức hí kịch, chỗ dựa lớn nhất của mình trong chốc lát lại biến thành bùn nhão nằm k** r*n trên mặt đất như thế.