Trong đó một gã võ giả mau chóng chạy vào bên trong, trong mơ hồ còn thấy được thân ảnh Lý Vân Tiêu và Mạc Tiểu Xuyên ở đằng trước bọn hắn, dốc sức liều mạng hô lớn:
- Đứng lại.
Nhưng hai người nào để ý đến hắn, thoáng cái đã biến mất trong cấm địa do thương hội Thiên Nguyên vẽ ra.
Trong đại điện nơi đóng quân thương hội Thiên Nguyên, một mảnh lành lạnh.
Đinh Linh Nhi ngồi trên chủ vị, sau lưng bên trái đứng thẳng một người, còn có bốn gã võ giả phân biệt gạt ra, đứng ở sau lưng nàng, thực lực cũng không được, tất cả đều chỉ có tu vị Võ Hoàng.
Trên hàng ghế khách là một gã t thanh niên nam tử hần thái phiêu dật đang chậm rãi nhấm nháp trà thơm trong tay, thỉnh thoảng dùng nắp trà nhẹ nhàng gạt lá trà qua. Bên thân nam tử cũng đứng thẳng bốn gã võ giả, tất cả đều thần sắc lạnh lùng, tràn ngập một cổ sát khí.
Một gã thiếu niên tuổi trẻ đi đến chủ vị, có chút không dám nhìn thẳng vào ha mắt Đinh Linh Nhi, cúi đầu nói:
- Tỷ, ta đây cũng là vì trợ giúp thương hội Thiên Nguyên. Thương hội này là giang sơn một tay cha đánh ra, ta cũng không thể trơ mắt ếch ra nhìn nó bị hủy được.
Đinh Linh Nhi ánh mắt lạnh lùng dời khỏi người hắn, nhìn chằm chằm vào tên nam tử thanh niên ở bên dưới, lạnh lùng nói:
- Ngô công tử có chuyện gì cứ việc nói thẳng là được, Đinh Linh Nhi rửa tai lắng nghe.
Nam tử Ngô Vũ kia đặt chén trà xuống, cười nói:
- Ha ha, Linh nhi muội muội nói chuyện làm việc vẫn lưu loát như vậy, ta vẫn rất kính ngưỡng. Từ lúc gặp mặt Linh nhi muội muội trong lần tranh đoạt mạch khoáng ở Đông Vực lần trước...
Đinh Linh Nhi phất tay ngắt lời nói:
- Chuyện lúc trước đừng nói tới nữa, Ngô công tử nếu không còn chuyện gì khác thì xin tiễn khách.
Ngô Vũ cũng không tức giận, ha ha cười nói: