Hắn đã có ý muốn lùi bước, cười nói:
- Ha ha, ta chỉ là hảo ý mời thôi, nếu Vân thiếu đã không muốn, tự nhiên không thể cưỡng cầu. Nhưng Vân thiếu có thể nói rõ là đến Tống Nguyệt Dương Thành có chuyện gì không? Dù sao thời kỳ này cũng quá mức nhạy cảm. Ta sợ hai vị sẽ bị liên quan đến, dù sao hai vị đều hảo hữu của tại hạ, Phi Vũ dù liều chết cũng muốn bảo vệ hai vị an toàn.
Giương cung bạt kiếm thoáng cái đã bị hắn nói hiên ngang lẫm liệt như thế, bộ dáng như muốn vì tri trỉ xông vào núi đao biển lửa. Lý Vân Tiêu nội tâm cười nhạt một chút, thầm nghĩ Bắc Vực tứ tú quả nhiên không chỉ tu vị cao cường, mà tâm trí xử sự cũng hơn người thường rất nhiều.
Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ cảm kích, lớn tiếng kích động nói:
- Đa tạ Lệ huynh coi trọng như thế, khiến tại hạ cảm động đến rơi nước mắt, ở Tống Nguyệt Dương Thành này nếu gặp phải bất luận khó khăn gì, ta đều sẽ trực tiếp trên báo ra danh tự Lệ huynh, có Lệ huynh làm chỗ dựa, sợ rằng sẽ không ai dám đụng đến ta cả.
Mạc Tiểu Xuyên cũng cười nói:
- Vậy tốt rồi, lúc trước đến Tống Nguyệt Dương Thành ta còn lo lắng sẽ có chuyện gì̀, sợ gặp phải cao thủ gì đó. Hiện giờ có Vạn Bảo Lâu làm hậu thuẫn, có thể đi ngang rồi, ha ha.
Lệ Phi Vũ lập tức mắt choáng váng, Nhâm Quang Nhiễm cũng há to mồm, chỉ cảm thấy thập phần không ổn, nhưng lại không biết nên nói thế nào.
Lệ Phi Vũ ngượng ngùng nói:
- Vân thiếu nói đùa, ở Tống Nguyệt Dương Thành các ngươi không đi gây người khác, tự nhiên sẽ không ai chọc giận các ngươi. Nhưng nếu như các ngươi chủ động nháo sự, Lệ Phi Vũ ta đây...
- Đã hiểu rõ.
Lý Vân Tiêu lớn tiếng nói:
- Nếu có người chủ động chọc chúng ta liền trực tiếp báo ra danh hạo Lệ huynh. Lệ huynh cao thượng, Vân thiếu nhớ kỹ. Nếu hai vị đã không rãnh rỗi đến nhức cả trứng dái, sợ rằng cũng có việc nơi người, cũng không quấy rầy nữa. Tạm thời từ biệt, đều ở trong Tống Nguyệt Dương Thành cả, sớm muốn gì cũng sẽ tái hợp thôi.