Lý Vân Tiêu cũng cười, chỉ thản nhiên nói:
- Giết gà sao lại dùng đao mổ trâu, ngươi quá lười rồi.
Mạc Tiểu Xuyên lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, tưa hồ sợ biểu hiện của mình khiến sư phó bất mãn. Ý của Lý Vân Tiêu cũng không phê bình, cũng đã là khen ngợi tốt nhất rồi. Về phần nói hắn quá lười là ý nói hắn có thể triền đấu đánh bại đối phương, nhưng lại không dây dưa, trực tiếp xuất kiếm diệt sát đối phương.
- Đây không phải là sợ hắn chậm trễ thời gian mọi người sao, ha ha.
Mọi người nghe tiếng cười của hắn, lại không một ai cười nổi, thân thể cứng ngắc bắt đầu có thể cử động lại một chút rồi.
Một gã Cửu Thiên Võ Đế, vài phần chung trước còn hung hăng càn quấy vô biên, ở Bắc Vực coi như cũng có chút danh tiếng, cứ như vậy vừa rồi mặt được một lát đã bị chém cho tan thành mây khói rồi...
Ngoại trừ Lý Vân Tiêu và chính hắn ra, mặc cho ai cũng không cười nổi cả.
- Đi thôi, trì hoãn không ít thời gian rồi, cũng chỉ còn lại bảy ngày, sợ rằng tiểu ny tử kia đã sớm nóng lòng không yên rồi.
Lý Vân Tiêu nghĩ đến bộ dáng vội vàng xao động của Đinh Linh Nhi, hắn nhịn không được cười rộ lên.
- Tiểu ny tử? Chính là sư..., ah, là Lý phu nhân sao?
Mạc Tiểu Xuyên con mắt sáng ngời, bắt đầu nhiều chuyện.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Đi liền biết, ngươi rất có khả năng sẽ gặp lại một vị cố nhân đấy.
Mạc Tiểu Xuyên trong nội tâm khẽ động, đại hỉ nói:
- Chẳng lẽ là...
Lý Vân Tiêu gật đầu cười nói:
- Nếu hắn đã biết hành tung của ta, rất có thể đã ở Tống Nguyệt Dương Thành rồi, đi thôi.
Hắn vừa sải bước vào trong trận pháp, Mạc Tiểu Xuyên liền theo sát phía sau.
Lệ Phi Vũ sau khi hồi thần lại, cũng thong dong đi vào trận pháp.
- Đại ca, như vậy sau khi từ biệt, nếu có rãnh thì hãy đến Thánh Vực tìm ta, huynh đệ chúng ta lại tụ họp.