Lệ Phi Vũ cười giải thích nói:
- Vị này chính là Vân thiếu, hôm qua ở trên giao dịch hội chỉ là một cỗ khôi lỗi của hắn thôi.
- Ah.
Dương Bình lại càng hoảng sợ, trong nội tâm chấn động mãnh liệt không thôi, âm thầm may mắn vừa rồi cũng lộ ra chút không kiên nhẫn nào nếu không sợ sẽ rằng vô tình đắc tội với người này rồi.
Lý Vân Tiêu quay đầu lại cười nói:
- Hôm qua không có ý tứ, không thể dùng chân diện mục gặp người, kính xin Dương đại nhân thứ lỗi rồi
Dương Bình cười khổ nói:
- Đâu có đâu có, Vân thiếu chịu đến tương trợ chữa trị truyền tống đại trận, Dương Bình đã vô cùng cảm kích rồi.
Lời này cũng chỉ là nói với cường giả thôi, nếu là người bình thường, sau khi biết mình bị lừa gạt thì đã sớm dùng nắm đấm cho đối phương một giáo huấn cả đời khó quên rồi
Dương Bình đi vào trong trận pháp kia, bắt đầu trao đổi với đám Thuật Luyện Sư đang chữa trị, thỉnh thoảng còn quăng ánh mắt qua
Rất nhanh, một gã lão đầu mặt đầy râu cặn lĩnh đội, mang theo mọi người tiến đến, nhìn chằm chằm vào Mạc Hoa Nguyên nói:
- Bái kiến Mạc đại sư.
Người sau lưng cũng đều cúi người.
Mạc Hoa Nguyên nói:
- Trên người của ngươi cũng chỉ có khí tức bát giai, ta và ngươi cùng giai, không cần đa lễ.
Tên Thuật Luyện Sư kia nói:
- Tại hạ chẳng qua chỉ là một kẻ tán tu, há có thể so sánh với đệ tử của Viên đại sư, Năm đó ở Thánh Vực từng vinh hạnh nghe qua Viên đại sư truyền khóa, thật sự là thu được ích lợi không nhỏ.
- Ah, ngươi còn nghe qua sư tôn truyền khóa? Vậy cũng có thể xưng hô đồng môn rồi.
Mạc Hoa Nguyên thoáng cái nổi lên hứng thú, đang muốn lôi kéo người nọ nói chuyện, Lý Vân Tiêu đã ho khan vài tiếng, nói:
- Tu sửa đại trận quan trọng hơn
Hắn sợ hai người nói chuyện sẽ không dứt ra được, chậm trễ hành trình của hắn.