Thân ảnh hắn lóe lên, đã xuất hiện ở bên người Viên Cao Hàn, một tay đỡ lấy hắn, nói:
- Lão Viên, vất vả ngươi rồi.
Hắn giơ chỉ vẽ lên không trung một kí hiệu, thân hình yếu ớt của Viên Cao Hàn đã bị một cổ hào quang bao vây lấy, trực tiếp đưa vào trong một trận pháp ở Phương Thốn Sơn.
Bốn phía trận pháp tất cả đều là tinh quang thạch, cũng là tinh lực mà bình thường Viên Cao Hàn vẫn hấp thu tu luyện, Viên Cao Hàn đã sớm mơ màng gần như tiêu vong. Vừa tiến vào trong trận pháp, tinh quang thạch bốn phía đã lập tức bị trận lực rút ra, dũng mãnh tràn vào trong cơ thể hắn.
Lý Vân Tiêu làm tốt tất cả, sau một khắc đã xuất hiện trên không trung, vung tay ra, ba đạo vực giới chi lực tiêu tán trên không trung, chìm vào trong đại địa. Một quả thủy cầu chậm rãi ngưng tụ trước người hắn, tản mát ra tia tia linh khí, Lý Vân Tiêu vươn ngón tay vào trong đó, cảm thụ lấy.
Một lát sau, ngón tay hóa thành màu vàng óng, trên đó hiện ra một tầng bột phấn nhàn nhạt:
- Ân, quả thật độc tính đã nhiều hơn trước nhiều, nhưng linh khí cũng càng thêm sung túc. Loại vật này vừa khiến người Mai gia nhiều năm như vậy cũng không thể xuất hiện cao thủ tuyệt đỉnh, lại ẩn chứa giám định chi lực. Bất quá quả thật tính ăn mòn rất mạnh a, Bất Diệt Kim Thân trạng thái sơ cấp này của ta vậy mà cũng bắt đầu bị ăn mòn rồi.
Hắn nhìn đầu ngón tay một chút, nhẹ nhàng thổi ra một hơi, thôi tan những bột phấn nhỏ kia, lẩm bẩm nói:
- Việc chữa trị của Giới Thần Bi tựa hồ còn cần một thời gian, nhưng nếu như bên trong đều tràn ngập loại độc chất này thì sợ rằng rất khó trừ sạch được, không bằng như vậy thôi, chờ sau khi ta trở lại thành Viêm Vũ lại chậm rãi chữa trị.
Lý Vân Tiêu sau khi quyết định liền vung tay lên, Thượng Thanh Tụ Linh Trận lập tức biến mất, linh khí hóa dịch như hồng thủy trong thiên địa cũng bắt đầu chậm rãi đình chỉ chảy vào.