Lý Vân Tiêu chỉ vào khối mỹ ngọc kia nói:
- Khối ngọc bội này gọi là Mục Thiên Linh Nguyệt, chính là một loại thần ngọc tuyệt thế, giá trị không dưới Thiên Chiếu Khuyết Kim, hơn nữa còn là thần vật hiếm có có thể trấn áp Ngũ Chính Khuyết Kỳ.
- Ah.
Mai Đông Nhi toàn thân chấn động, mặc dù có đơn thuần ngây thơ hơn nữa, giờ phút này cũng đã hiểu được.
Nàng cả người triệt để ngây ngốc, đôi mắt to xinh đẹp động lòng người rất nhanh đã ngập nước, nước mắt ròng ròng chảy xuống, ôm đầu khóc rống lên
- Oa ô ô ô, ta hiểu được, thì ra mụ mụ là vì cứu ta, mới trộm đi chìa khóa kia, cam nguyện bỏ mạng, ô ô ô.
Tuy rằng từ nhỏ nàng chưa bao giờ gặp mẫu thân, trong lòng nghĩ qua các loại tràng cảnh vô số lần, lại không ngờ được thì ra là ẩn tình này, thân tình vô hạn chảy xuôi khắp toàn thân, khiến cho nàng cảm thấy vô cùng ôn hòa, còn có không cách nào thừa nhận được nữa.
Cửu Di cũng trầm mặc lại, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ, trong tay nắm chặt lấy Mục Thiên Linh Nguyệt ngọc, mím môi.
- Ô ô ô.
Toàn bộ không gian cũng chỉ còn lại một mình Mai Đông Nhi đầu khóc rống.
Ai cũng biết, lúc này căn bản không thể đi lên an ủi nàng được, chỉ có thể mặc cho nàng thổ lộ cảm xúc trong lòng thôi.
Mặc dù Cửu Di hận Uyển Bạch đến thấu xương, nhưng lúc này cũng đã bị tình cảm này đả động, thù hận lúc trước tựa hồ ngay nháy mắt khi chìa khóa trở về đã tan thành mây khói rồi:
- Mai Đông Nhi, Uyển Bạch mặc dù có tội, nhưng đã dùng cái chết hoàn lại rồi. Về phần ngươi, đưa về chìa khóa có công, ta cho phép ngươi vào lại Mai gia. Hơn nữa Mặc Thiên Linh Nguyệt ngọc này, ngươi tùy thời có thể mượn ta, để trấn áp thân thể.
Nàng quyết định thế đã là phi thường tha thứ rồi. Lệ Phi Vũ cũng không ngừng gật đầu.