Mạc Hoa Nguyên thở dài, nói:
- Còn có thể là ai nữa, chính là vị đại nhân Võ Đế có thể vận dụng không gian chi thuật đến xuất thần nhập hóa, nghe đồn đã thập phần tiếp cận Thập Phương Thần Cảnh, trên Thiên Địa Phong Vân Bảng vài chục năm trước dùng chiến tích kinh thế bài danh thứ hai, được Thánh Vực ban cho phong hào "Hư Không" kia,
- Đệ nhị Võ Đế Trác Thanh Phàm.
Mai Đông Nhi cũng cực kỳ hoảng sợ, bị cái tên này dọa sợ, trên mặt dâng lên một mảnh ửng hồng.
Những cái tên kia giống như thần ngôn vậy, cơ hồ chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Võ giả đại lục Thiên Vũ có rất nhiều người đã nghe qua những cái tên vĩ đại này.
Mạc Tiểu Xuyên hừ lạnh nói:
- Tuy rằng ta không phủ nhận Trác Thanh Phàm rất lợi hại, nhưng đứng hàng thứ hai, ta xem ít nhất cũng dựa vào chút vận khí.
Trên mặt hắn lộ ra vẻ không phục, tự nhiên là không phục thây Cổ Phi Dương. Ở trong lòng hắn Cổ Phi Dương vĩnh viễn là cường đại nhất, coi như là Ngạo Trường Không, hắn cũng không cho rằng có thể đánh bại sư phó hắn.
Lời Mạc Tiểu Xuyên nói khiến mọi người một hồi mồ hôi lạnh đầm đìa, tất cả đều im lặng, không biết nên nói tiếp thế nào.
Có can đảm bình luận về thập đại Võ Đế, tất cả đều là người ngông cuồng vô tri, nhưng thực lực Mạc Tiểu Xuyên lại cực kỳ mạnh mẽ, nhưng hiển nhiên không phải là người ngông cuồng.
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
- Trác Thanh Phàm thực lực cường hoành, bài danh thứ hai cũng không sai.
Thân hình Mạc Tiểu Xuyên chấn động, nhìn Lý Vân Tiêu, trog thiên hạ này không có bất luận chuyện gì, bất luận cường giả tuyệt đại nào có thể lọt được vào mắt hắn, vậy mà lại tôn sùng Trác Thanh Phàm như thế, khiến hắn có chút ngoài ý muốn.
Mọi người cũng nhìn qua nhau, đều lộ vẻ không biết giải quyết thế nào và im lặng, xem ra tựa hồ Lý Vân Tiêu cực kỳ quen thuộc Trác Thanh Phàm, tất cả đều khẽ chau mày, cảm thấy thập phần hiếu kỳ, nhưng lại không biết nóigì.