Mạc Tiểu Xuyên nói:
- Xem tâm tình bổn tọa đã.
Cửu Di:
-...
Lệ Phi Vũ cũng có chút nhìn không được nữa, tiến lên phía trước nói:
- Vân thiếu, cái này..., đây chỉ là một hồi hiểu lầm.
Lý Vân Tiêu đã triệt để hồi phục khỏi trạng thái ma hóa, thản nhiên nói:
- Hiểu lầm? Hiểu lầm thật lớn ah, thiếu chút nữa ngay cả mạng cũng ném đi rồi.
Mạc Tiểu Xuyên nghe xong, trong lòng càng dâng lên lửa giận vô biển, nghĩ đến Lý Vân Tiêu vừa rồi thiếu chút nữa bỏ mạng, khí tức lạnh như băng trên người càng mạnh, lạnh giọng nói:
- Vân thiếu, người Mai cốc này dám mạo phạm ngươi như thế, ta thấy bọn hắn cũng không cần phải tồn tại nữa rồi, không bằng khiến Thiên Võ Giới từ nay về sau giảm bớt đi một thế lực tông môn đi.
- Từ.
Cửu Di ngược lại hít một hơi lạnh, nghe được toàn thân rét run, ánh mắt cầu khẩn nhìn qua Lệ Phi Vũ. Hôm nay cũng chỉ có thể dựa vào mặt mũi của Lệ Phi Vũ, xem thử có thể vãn hồi cục diện hay không thôi. Khó trách đối phương dám g**t ch*t Thiếu chủ Diệu Huyền Tông không chút kiêng nể, thì ra cũng không phải đèn đã cạn dầu ah
Lệ Phi Vũ cũng không có cách nào, nếu như là đối mặt Lý Vân Tiêu còn dễ nói chuyện, nhưng thực lực cường hoành và bộ dáng hoàn toàn không nói đạo lý kia của Mạc Tiểu Xuyên khiến hắn luống cuống chân tay, không biết ra tay từ chỗ nào, vẫn chỉ có thể nói với Lý Vân Tiêu:
- Vân thiếu, cái gọi là không đánh nhau thì không quen biết, chỉ là một ít hiểu lầm thôi. Huống chi vừa rồi người Mai cốc tuy rằng cường hoành, nhưng nếu nói muốn làm bị thương Vân thiếu, thấy còn kém rất xa a? Không bằng mọi người nói chuyện hòa khí, Mai gia gần đây không tranh quyền thế, không liên lụy ân oán với bất kỳ thế lực nào cả, duy chỉ có hợp tác với Thương Minh chúng ta là nhiều, Vân thiếu cần gì phải đau khổ bức bách chứ.