Lệ Phi Vũ sớm đã bay lên không trung, nhìn xuống phía dưới, trong lòng rung mạnh, hắn vội vàng lau lau con mắt, cho là mình đã nhìn lầm rồi, đến khi lần nữa ngưng mắt nhìn qua thì Lý Vân Tiêu đã khôi phục trạng thái bình thường.
Lệ Phi Vũ trong lòng hồ nghi không thôi, vừa rồi rõ ràng nổi lên một đạo kim quang, tựa hồ giống như đối phương biến thân vậy, nhưng khí kình chấn khiế bụi mù bay khắp nơi, khiến hắn cũng không dám xác định. Muốn nhìn trộm thực lực chân thật của Lý Vân Tiêu, từ đầu đến cuối đối phương cũng chỉ có lực lượng Võ Tông, nhưng một kiếm vừa rồi lại phát huy ra uy năng cực mạnh của huyền khí cửu giai, không chỉ có bổ ra lĩnh vực Võ Tôn mà còn đẩy lui chiêu thức của Cửu Di, làm được một chuyện hoàn toàn không có khả năng.
Hơn nữa hắn dựa vào gì để ngạnh khán dư âm một chiêu kia của Cửu Di, chẳng lẽ là đạo kim quang vừa rồi sao? Lại xem không rõ lắm, khiến trong lòng của hắn sinh nghi.
- Ngọc ảnh đãng khí kiếm hồi tràng.
Lý Vân Tiêu nhẹ quát một tiếng, kiếm quang từ trong bụi đất bay lên, mặc dù không có lĩnh vực, nhưng lại bày ra một mảnh kiếm khí chi hải, không chút nào dưới lĩnh vực. Hắn tuy rằng không cách nào thấy được chỗ hạch tâm của Thiên Chinh Hạo Nhiên Quyết, nhưng trong thiên hạ lĩnh ngộ đối với kiếm đạo sẽ không có người thứ hai mạnh hơn hắn, cho nên ít nhất có thể mô phỏng ra bảy phần mười.
Cửu Di cũng cảm thấy khiếp sợ, như thế nào cũng không thể tin được đối phương dưới tình huống không sử dụng khôi lỗi cũng có thể chống lại mình, nhưng càng thêm giật mình chính là chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm cửu giai này, coi như là nàng thi triển huyền khí cửu giai cũng rất dễ bị khí vận cắn trả, đối phương chỉ có tu vị Võ Tông, sao có thể tùy ý thi triển được.