Cửu Di hừ nặng một tiếng, lập tức truyền ra tín hiệu, trong chốc lát mấy đạo khí tức cường đại bốn phía vọt tới, tuy rằng không thấy bóng dáng, nhưng đã gắt gao khóa chặt lấy Lý Vân Tiêu khóa, Lệ Phi Vũ cũng đột nhiên biến sắc.
Cửu Di lãnh đạm nói:
- Hôm nay ta xem ngươi có thể nói ra thứ gì, về phần Mai Đông Nhi, ta cũng đã phái người đi mời nàng, rất nhanh các ngươi có thể gặp mặt.
Trên mặt Lý Vân Tiêu ẩn ẩn lộ vẻ không thoải mái, nhưng nghĩ đến có Mạc Tiểu Xuyên ở đằng kia, có lẽ không có vấn đề gì lớn, lúc này mới nhịn xuống nộ khí, bình yên ngồi ở chỗ kia, nói lại mọi chuyện một lần, cuối cùng nói:
- Ta hiểu rõ quan hệ giữa các ngươi và Mai Đông Nhi, bời vì nàng là bằng hữu ta, nên ta mới giúp nàng. Về phần chuyện giết Vương Đạt, Vương Cống dĩ nhiên biết là ta gây nên, dùng thân phận đại tông sư của hắn, tự nhiên sẽ không tự dưng thiêu lửa giận đến trên người các ngươi làm gì.
Cửu Di nghe được hồ nghi không thôi, hừ lạnh nói:
- Ngươi là ý nói, ngươi đánh lui một đám thần niệm của Vương Cống sao? Quả thực là một bên nói bậy nói bạ, Diệu Huyền Tông ở Bắc Vực có thể trở thành một trong thập đại tông phái, Vương Cống càng là tôn tài Cửu Tinh Võ Đế, một đám thần niệm của hắn, coi như là Võ Đế bình thường cũng không thể địch nổi.
Lệ Phi Vũ mở miệng nói:
- Chuyện đánh lui Vương Cống, Vân thiếu nói không sai, ta cũng thấy rõ toàn bộ quá trình đó.
- Cái gì?
Cửu Di kinh hãi, Lệ Phi Vũ nói nàng tự nhiên rất tin tưởng, ánh mắt kinh hãi đánh giá trên người Lý Vân Tiêu một phen, cả kinh nói:
- Chẳng lẽ ngươi là Võ Đế?
Tuổi tác Lý Vân Tiêu bày ở đó, nếu nói là hắn là Võ Đế, sẽ không ai tin tưởng cả.
Lệ Phi Vũ nói:
- Vân thiếu chính là dựa vào đầu khôi lỗi siêu cường kia, lúc này mới bức lui thần niệm Vương Cống. Vương Cống cũng là sợ thực lực tăng lên quá cao, sẽ ảnh hưởng đến thiên phú võ đạo của Vương Chấn cho nên vẫn một mực áp chế ở phạm vi Võ Tôn.