- Cái gì, thứ không có cấp bậc? Chẳng lẽ là nhánh cây bình thường?
- Buồn cười, Cảnh thành chủ là nhân vật nào, há có thể lấy ra nhánh cây bình thường được.
Tất Diệp cả kinh nói:
- Trên đời này quả thật có rất nhiều thứ không tồn tại cấp bậc, bởi vì không cách nào dùng tiêu chuẩn thế tục để cân nhắc được chúng. Loại vật này không cái nào không phải là trọng bảo, thành chủ đại nhân vậy mà xuất ra thứ quý trọng như vậy, không biết thành chủ đại nhân muốn đổi lấy vật gì, hay là bán ra nguyên thạch?
Cảnh Tinh cười nói:
- Trước không vội nói cái này, đợi mọi người xem ra là vật gì rồi nói tiếp. Hơn nữa, nó cũng không trân quý nư Tất Diệp đại nhân nghĩ đâu, bởi vì lượng thật sự quá ít a.
Cửu Di dời ngón tay ra khỏi đoạn cây kia, cười nói:
- Không thể tưởng được vậy mà lại là thứ này, đáp án ta đã biết rồi.
- Ah?
Cảnh Tinh vẻ mặt không tin, rất là hoài nghi.
Cửu Di cười nhẹ bờ môi khẽ nhúc nhích, trực tiếp truyền âm nhập mật đến trong tay Cảnh Tinh, đã thấy sắc mặt Cảnh Tinh trở nên ngạc nhiên và khó có thể tin, mọi người thấy thế liền biết đã có đáp án, mỗi người đều thấy trong lòng khó nhịn, vạn phần muốn biết đáp án.
- Người Mai gia quả nhiên...
Cảnh Tinh cười khổ lắc đầu, lộ ra thập phần bất đắc dĩ, nói:
- 1000 vạn nguyên thạch này của ta quả nhiên phải tặng không rồi.
Hắn đang muốn công bố đáp án, đột nhiên một đạo thanh âm trầm ổn vang lên, đúng là Hồ Lô Tiểu Kim Cương phát ra tiếng nói:
- Chậm đã, ta cũng biết đây là vật gì, nguyên thạch của Thành chủ n thỉnh chuẩn bị hai phần a.
- Ah? Ta không tin.
Cảnh Tinh trực tiếp nói:
- Coi như là Cửu Di cũng sau khi điều tra một lúc mới biết được, ngươi chỉ ở đằng xa nhìn xem cũng biết là vật gì, không khỏi quá khiến ta giật mình đi.