Hoa văn trong quang ảnh kia lập tức thu vào trong chưởng, thân thể Vương Chấn xuyên thẳng qua trong lam quang, trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước người Hồ Lô Tiểu Kim Cương, nhất thức đánh xuống.
Hồ Lô Tiểu Kim Cương hét lớn một tiếng, Kim Cương Quyền chấn vỡ không gian, vô cùng dũng mãnh, nhưng lại bị một cổ lục lượng vô cùng cường đại ngăn cản, cả người lập tức lâm vào trong một mảnh lam nhạt, không biết lực lượng khổng lồ từ đâu tới đang xé rách lấy thân thể của hắn, phảng phất như cự lực vô tận muốn xé rách hắn vậy
"Phanh"
Bỗng nhiên tay phải Hồ Lô Tiểu Kim Cương đứt gãy ra, trực tiếp chui vào giữa lam quang, liền biến mất không thấy gì nữa, trên thân thể cũng bắt đầu xuất hiện khe hở, cả người giãy dụa không thôi trong quang mang.
- Ah? Đây là Diệu Linh Nhất Thức, một trong ba thức võ kỹ vô thượng của Diệu Huyền Tông sao? Quả nhiên có chút môn đạo, dưới điều kiện không dẫn động quy tắc Thiên Địa cũng có thể thi triển ra uy lực như thế, nếu như là do bản tôn Vương Cống thi triển ra, sợ rằng Hồ Lô Tiểu Kim Cương phải lập tức tựu tan thành mây khói nha.
Lý Vân Tiêu thấy Hồ Lô Tiểu Kim Cương sắp không duy trì được thêm nữa, lúc này mới chạy như bay đến, chỗ mi tâm mở ra Thái Cổ Thiên Mục, lập tức b*n r* một cổ cương phong lực, xoay tròn trên không trung, chỉ một lượt hô hấp đã hóa thành lớn hơn mười lần, cuốn tới nối tiếp Thiên Địa.
- Đây là gió lốc gì, sao lại có lực áp bách cường đại như thế, tuy rằng lực lượng cũng không được, nhưng loại uy áp đẳng cấp này lại có thể cảm nhận được cực kỳ rõ ràng.
Vương Chấn mặt sắc trở nên ngưng trọng, Hồ Lô Tiểu Kim Cương dưới Diệu Linh Nhất Thức Quyết của hắn sắp sụp đổ rồi, lại không thể tưởng được Lý Vân Tiêu còn có thủ đoạn bực này. Nhưng cương phong kia tự nhiên không thể tổn thương đến hắn, hắn hừ lạnh một tiếng đang muốn không ra tay, nhưng trong lòng lại chấn động mãnh liệt, một ngụm tâm huyết phun lên yết hầu, thiếu chút nữa đã ọe ra.