Hai gã lão giả nhìn nhau, đều thấy được bất đắc dĩ và thất vọng đau khổ trong mắt nhau, nhưng Diệu Huyền Tông làm việc trước sau đều như thế, Vương Chấn càng giết người như cọng rơm cái rác, hai người bọn họ cũng không dám cãi lời, nhìn nhưng đồng môn xưa nay vẫn sống chung với mình kia, trong lòng đều thở dài một tiếng sau đó lập tức ra tay đánh chết.
Những võ giả trong lúc vô hình bị Lý Vân Tiêu chấn nhiếp khống chế tâm thần kia đều là tồn tại cấp bậc Võ Hoàng, giờ phút này đã bị lĩnh vực chi lực trấn áp, nào còn lực lượng chống lại được hai vị Võ Tôn giết chóc, trong khoảnh khắc đã máu nhuộm đầy đất, chết không còn một mống.
Mùi máu tươi nồng đậm phát ra, phảng phất như tàn sát tràng.
Mai Đông Nhi thấy thế sắc mặt trắng bệch, nhịn không được muốn nôn mửa, thủ đoạn ác ma tàn nhẫn trước mắt khiến nàng cực kỳ tức giận, đối đãi người một nhà không ngờ cũng ngoan độc như thế. Nếu như mình lọt vào tay hắn, càng không thể lường được.
Trong lòng của nàng đã nghĩ kỹ, nếu như rơi vào tay người này thì sẽ lập tức tự vẫn ngay còn hơn.
Vương Chấn ngầng đầu lên âm lãnh nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu lạnh giọng nói:
- Hiện giờ ngươi còn thủ đoạn gì nữa? Thi triển ra cả đi, để bản công tử kiến thức một chút xem thử.
Hai mắt Lý Vân Tiêu dần dần khôi phục lại thanh minh, đồng thời khống chế nhiều cường giả Võ Hoàng như vậy cũng khiến cho hắn rất hao tổn tinh thần. Bất quá sự tàn nhẫn của Vương Chấn cũng vượt ngoài dự liệu của hắn, khẽ cười nói:
- Xem ra Diệu Huyền Tông mấy năm này phát triển vô cùng tốt, nhiều thủ hạ cường lực như vậy nói không cần liền không cần nữa.
Vương Chấn lạnh lùng nói:
- Cái chết của bọn hắn, đều là vì ngươi, là ngươi hại chết bọn hắn, ta muốn thay bọn hắn báo thù. Còn có mối thù của đệ đệ ta nữa, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã sinh ra trên cõi đời này.