Vừa đến cửa ra vào, ánh mắt đã đồng loạt rơi vào trên người Mai Đông Nhi, tựa như sói đói thấy được thịt vậy, nhìn khiến toàn thân Mai Đông Nhi đều sợ hãi, hoảng sợ nhích tới gần Lý Vân Tiêu mới cảm giác được một chút ấm áp.
Trong đó một gã võ giả Võ Hoàng đỉnh phong trong tay ôm lấy Vương Đạt đã chết trước đó, sắc mặt âm trầm theo sát sau lưng công tử áo dài màu xanh da trời kia, chậm rãi quì xuống, cẩn thận từng li từng tí đặt thi thể Vương Đạt lên mặt đất.
- Chính là mấy người kia sao?
Nam tử áo dài nhẹ nói, trong giọng nói không mang theo bất luận tình cảm gì, khiến mọi người nghe được đều nổi lên một tia lãnh ý.
- Đúng, đúng, đúng là bọn hắn.
Ba gã võ giả rời đi lúc trước mà sợ tới mức "Bịch" quỳ xuống, một người trong đó sợ hãi chỉ vào hai người Lý Vân Tiêu nói:
- Đầu tiên là nàng kia một chưởng, sau đó nam tử kia một cước, Đạt công tử liền bỏ mạng, chúng ta có muốn cứu cũng không kịp a!
Ba người sau khi chỉ qua, tất cả đều cúi đầu, thân thể run run.
Nam tử áo dài ngâm giọng nói:
Đệ ta chính là Thất Túc cảnh Võ Hoàng, lại bị hai gã Võ Tông đánh chết. Bốn người các ngươi cũng đều có cảnh giới Võ Hoàng, vậy mà nói không kip cứu?
Hắn nhìn thoáng qua cỗ thi thể kia ở cửa phòng bếp, nói:
- Không chỉ có thế, còn chết một người, loại cặn bã như các ngươi, giữ lại để làm gì nữa?
Tha mạng, tha mạng, Chấn công tử tha mạng ah, ba người chúng ta đã tận lực rồi.
Ba người khóc lóc cầu xin tha thứ, không ngừng dập đầu, "Rầm rầm rầm" đập nát cả mặt đất, máu tươi nhuộm đỏ cả trán, nhưng không cách nào hóa giải vẻ mặt lạnh như băng của Vương Chấn.
- Tận lực? Vậy sao người chết là đệ đệ ta, mà không phải là ba tên rác rưởi các ngươi? Tốt rồi, sứ mạng của các ngươi đã hoàn thành rồi, coi như cũng đã tận lực a!