Chỉ thấy Mai Đông Nhi xuyên qua mấy con đường cái, đi vào một tửu lâu hết sức phồn hoa trong thành, nàng ngẩng đầu nhìn sau đó trực tiếp đi vào.
Mấy hô hấp sau, Lý Vân Tiêu cũng đi tới dưới tửu lâu, chỉ thấy phía trên là một khối bản hiệu, trên đó ghi bốn chữ "Hàn Hữu Mai Hương".
- Hàn Hữu Mai Hương? Có ý tứ.
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng cười cười, cũng đi theo vào. Có thể mở tửu lâu ngay khu vực phố xá sầm uất của thành Vũ Phong này, bối cảnh tuyệt đối không đơn giản.
Thành Vũ Phong tụ tập rất nhiều võ giả quả nhiên đúng vậy, trong tửu lâu có ba tầngđã không còn chỗ ngồi. Nhưng làm cho Lý Vân Tiêu ngạc nhiên là, vậy mà không thấy thân ảnh của Mai Đông Nhi.
Trừ phi thi triển bí thuật rời đi, nhưng trước mặt Lý Vân Tiêu làm được chuyện này là không có khả năng. Như vậy chỉ có một giải thích, Mai Đông Nhi vô cùng quen biết tửu lâu này, đi tới phòng bếp phía sau,.
Hắn chuẩn bị đi qua hướng phòng bếp, vừa tới cửa thì đồng tử co rút lại, lui ra phía sau.
Trong phòng bếp có tiếng gầm lên, ngay sau đó là một đạo đao quang bay ra ngoài, xẹt qua bên cạnh Lý Vân Tiêu, trực tiếp đụng vào vách tường tửu lâu, lập tức phá vỡ một cái động.
Lúc này cả tửu lâu ồn ào đã yên tĩnh lại, tất cả ánh mắt nhìn qua.
Mặc dù mọi người đều giật mình, nhưng không có ai sợ hãi, tất cả đều là võ giả có tu vị trong người. Đều là người chờ ở đây mấy ngày đợi truyền tống đại trận sửa xong, tuy đạo đao quang vừa rồi lợi hại, nhưng còn chưa tới mức khiến bọn họ sợ hãi.
Lúc này trong phòng bếp có tiếng quát lạnh lùng của bà lão, nói:
- Ngươi không xứng!
Ngay sau đó là âm thanh giao thủ của hai người, sau đó một cái bóng từ trong bay ngược ra, trên không trung có máu tươi b*n r*, hiển nhiên là người bị thương bại trận.