Trương Lăng Hoa nói:
- Mười tỷ nguyên thạch.
Hắn không nhanh không chậm nói ra, nếu đối phương chịu ra giá, vậy thì dễ xử lý. Bao nhiêu nguyên thạch, chỉ là vấn đề con số, nhưng mà không thể cho quá nhiều hoặc quá ít, bởi thế sẽ mất mặt.
Lý Vân Tiêu lắc đầu liên tục, nói:
- Trương tông chủ quá không có thành ý. Nếu là trấn tông chi bảo, vì sao lại có giá trị mười tỷ. Tễ hội trưởng, Hóa Lôi Thần Quyết hai mươi tỷ nguyên thạch bán cho ngươi, mua không?
- Tốt, tốt!
Tễ Lâm vội vàng cười to nói:
- Đừng nói hai mươi tỷ, cho dù hai trăm tỷ ta cũng mua.
Đương nhiên hắn hiểu ý đồ của Lý Vân Tiêu, đơn giản chính là muốn xảo trá nhiều chút ít, đây cũng là chuyện hắn thích nhìn thấy, cho nên vội vàng giúp đỡ.
- Tễ Lâm, thất phu ngươi rất tốt đấy.
Ánh mắt Trương Lăng Hoa lộ ra một đạo hung quang, nhìn chằm chằm vào Tễ Lâm, tràn đầy ý uy h**p.
Tễ Lâm hừ lạnh một tiếng, tuy hắn không muốn đắc tội Trương Lăng Hoa, nhưng mà cân nhắc lập trường hai bên, đương nhiên phải đứng bên phía Lý Vân Tiêu rồi. Dùng thân phận hội trưởng Lôi Phong thương hội của hắn, Trương Lăng Hoa tuyệt đối không dám lấy mạng của hắn. Nhưng Lý Vân Tiêu bên này thì khác, nếu không có Lý Vân Tiêu hứa hẹn, sợ rằng hiện tại Mạc Tiểu Xuyên đã chụp chết hắn rồi.
- Trương tông chủ, làm người không nên quá đen, ngươi dùng giá thấp mua Hóa Lôi Thần Quyết thì ta hiểu, nhưng mà muốn dùng tiền mua củ cải trắng mua được vàng là không được, việc buôn bán không gì khác hơn ngươi tình ta nguyện, giá cả công bằng. Loại người như ngươi báo giá không có thành ý, ngay cả thương nhân như ta cũng nhìn không qua.
Tễ Lâm chậm rãi nói ra, bộ dáng đau lòng không thôi.
- Đủ rồi!
Trương Lăng Hoa tức giận hét lớn một tiếng, lửa giận trong lòng sinh ra, nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu nói: