- Lý Vân Tiêu, ta biết rõ ngươi bối cảnh không tầm thường, nhưng mà Thiên Võ Giới không phải hậu viện nhà của ngươi, ta hôm nay muốn nói cho ngươi biết trời cao bao nhiêu, đất dày cỡ nào, hóa long, đi!
Rống rống...
Khi Trương Lăng Hoa nói xong, đế uy hình rồng gào thét liên tục, giống như Võ Đế phẫn nộ bay thẳng xuống, cả thiên địa biến sắc, không ít người sợ tới mức hai chân như nhũn ra, không ngừng bỏ chạy xa xa. Nhưng không gian nơi này đã bị phong bế, cho nên chỉ có thể trốn xa mà thôi, không cách nào rời khỏi chiến trường.
Mạc Tiểu Xuyên rốt cục động thủ, trong mắt hắn tỏa ra sát khí lăng lệ. Có người dám động thủ với sư phó của hắn, trong lòng hắn cũng đã phán tử hình.
- Dế nhĩu không biết trời cao đất rộng a.
Mạc Tiểu Xuyên trào phúng một tiếng, hai ngón niết kiếm quyết, đột nhiên lăng không điểm đi. Một đạo kiếm quang từ trên ngón tay hắn bay ra ngoài, trong chốc lát như hóa thành cầu vồng bay tới, bốn phía tường hòa.
Đế khí của Trương Lăng Hoa liên tục bại lui trước kiếm quang, kiếm quang xông qua thì đế khí tiêu tán, kiếm quang phá vỡ long khí thì cường thế không giảm, tiếp tục bắn thẳng vào người Trương Lăng Hoa. Tuy nhìn qua vô cùng rực rỡ xinh đẹp, lại tản mát ra khí tức làm người ta hoảng sợ. Cẩn thận nhìn qua thì phát hiện chung quanh kiếm quang có vết nứt không gian thật nhỏ.
Thân thể Mạc Tiểu Xuyên chìm vào trong hào quang, một ngón tay hóa kiếm, tiêu sái tới cực điểm.
Trái lại Trương Lăng Hoa thì quá sợ hãi, không hiểu từ đâu xuất hiện cường giả như thế, một kiếm kia thế như chẻ tre đánh tan đế khí của hắn, hơn nữa còn có xu thế lấy mạng hắn. Hắn hoảng sợ hai tay bắt quyết, noi theo đối phương b*n r* một đạo kiếm quang.
Nội tâm của hắn hiện tại vô cùng kinh hãi, có thể chống lại hắn cũng chỉ có cường giả Võ Đế. Mà chính mình cũng chỉ vừa tiến giai Võ Đế, còn chưa bao giờ giao thủ với Võ Đế khác, cũng không biết sâu cạn, thoáng cái nội tâm của hắn trở nên thấp thỏm không yên.