- Cái gì? Kim Cương Quyền!
Người trong tiểu viện mở to mắt ra nhìn, Cổ Phi Dương sử dụng bộ pháp phiêu đật thong thả hiếm thấy, làm cho nội tâm Mạc Bình Tây cùng Mạc Vạn Phong sinh ra sóng to gió lớn, nhưng mà thời điểm đao mang chém xuống, hắn lại sử dụng Kim Cương Quyền mà võ giả trong thiên hạ đều biết đánh cánh tay Mạc Kha Bắc tê liệt, khí thế trên người có cảm giác tán đi.
- Sử dụng vũ kỹ rác rưởi này tới đấu với ta, Mạc gia các ngươi chỉ có một chút tạp kỹ này hay sao?
Cổ Phi Dương nói xong câu này thì bước tới, hai bàn tay kết Phù Sinh Ấn màu vàng, trực tiếp đánh xơ xác chân khí hộ thể của Mạc Kha Bắc, đánh vào lồng ngực của hắn.
Dưới ánh trăng có một tia máu tươi b*n r* ngoài, Mạc Kha Bắc hiện tại bay đi như con diều đứt dây, liên tiếp đụng nát mấy vách tường, nằm trong đống gạch không rõ sinh tử.
Cả đêm tối trở nên yên tĩnh dọa người.
Mạc Bình Tây thậm chí quên thăm dò thương thế của con mình, sửng sờ ở tại chỗ, cảnh vừa rồi hắn không dám tin là sự thật, cũng không cách nào tiếp nhận.
Hai tên Võ Đế đánh nhau, dù thế nào cũng là sơn băng địa liệt, bầu trời vỡ nát, thậm chí hủy đi một nửa thành trì. Hắn đã làm tốt chuẩn bị thả tín hiệu ra, mở phòng ngự trong thành, để tránh ảnh hướng đến quá lớn, nhưng mà...
Cổ Phi Dương vẫn im lặng đứng trên hư không, lạnh nhạt nói:
- Còn có kẻ nào ngưu bức muốn lên hay không?
Hi!
Lập tức phản ứng, Mạc Bình Tây thất kinh liên tục lui ra phía sau, gần như không cách nào đứng thẳng. Mạc Vạn Phong vẫn còn lâm vào trong chấn kinh lúc nãy, trong mắt của hắn đầy kinh hãi.
Mạc Tiểu Xuyên cũng gây ngốc đứng ở đó, trong mắt hoàn toàn không có thần thái, chỉ là kinh ngạc nhìn. Trong lòng của hắn sinh ra khát vọng, một quyết tâm, nhất định phải bái người này làm sư phó, nhất định phải học được bản lĩnh của người này, về sau có thể tìm cừu nhân báo thù.