Người áo trắng ngạc nhiên nhìn qua Mạc Tiểu Xuyên, cười nhẹ nói:
- Tiểu tử chí khí không tệ, muốn thay phụ thân ngươi phó ước, ba mươi năm sau lại nói.
Mạc Vạn Phong thừa dịp này, vội vàng nói:
- Cổ Phi Dương, người này là con đại ca ta. Vạn Phong cầu ngươi một chuyện, có thể xem mặt mũi đại ca ta, thu hắn làm đồ đệ, mang hắn rời khỏi thành Hắc Thiết?
Thân ảnh áo trắng đúng là Cổ Phi Dương, hắn nhìn qua Mạc Tiểu Xuyên, nói:
- Chí khí đáng khen, nhưng mà Mạc Vạn Phong, ngươi nói đùa sao? Thiên phú kẻ này bình thường tới cực điểm, kiếp nầy muốn tiến Võ Đế quá khó khăn. Ngươi ném vướng víu này cho ta, rắp tâm thế nào.
Trong lòng Mạc Vạn Phong khẩn trương, tình huống Mạc Tiểu Xuyên bây giờ đã không thể ở lại thành Hắc Thiết, hắn nói:
- Ngươi phó ước với đại ca ta, không phải muốn nhìn thấy thần công cái thế của Mạc gia là Thiên Chinh Hạo Nhiên Quyết hay sao! Chỉ cần ngươi nhận lấy Tiểu Xuyên làm đệ tử, ta sẽ biểu thị cho ngươi xem.
Thần sắc Mạc Tiểu Xuyên mang theo vẻ khó tin, thất kinh nói:
- Vạn Phong thúc thúc, không thể! Thiên Chinh Hạo Nhiên Quyết là bí mật lớn nhất của gia tộc, nếu như từ ngươi truyền ra, tất nhiên là tử tội không nghi ngờ, còn dính líu tới Hoa Nguyên đệ đệ, thẩm thẩm và chúng nữ!
Hắn ba lần đi vào cấm địa gia tộc, chính là học trộm trấn tộc chi bảo, tuyệt học cái thế... Thiên Chinh Hạo Nhiên Quyết! Không thể ngờ Mạc Vạn Phong lại dễ dàng hứa biểu thị cho người ngoài xem, mặc dù không phải truyền thụ, nhưng mà đã phạm tối kỵ trong tộc.
Biểu lộ của Cổ Phi Dương lập tức làm Mạc Vạn Phong thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng. Vốn cho rằng đối phương sẽ động tâm, ít nhất cũng sẽ do dự không quyết, nhưng mà không ngờ đối phương lại khinh thường cười nhạo, hơn nữa chế nhạo nói:
- Mạc gia Thiên Chinh Hạo Nhiên Quyết cũng chỉ có Mạc Đấu Thần và tổ lão sống không biết bao nhiêu năm kia biết được tinh túy... Người khác đánh ra, thật xấu hổ, nói câu công đạo... Đều là cứt chó, nếu nhìn thì ta sẽ sinh ra tâm tư khinh thường.