Mạc Vạn Phong bi thương kiên định nói:
- Bẩm tổ lão, lúc trước nếu không có Đấu Thần đại ca cứu ta một mạng, Vạn Phong sớm chết trong đại chiến rồi. Tiểu Xuyên vẫn do ta trông coi, tử không giáo phụ có tội, trách nhiệm này là do ta bất lực.
Mười ngón tay của Mạc Tiểu Xuyên c*m v** trong đất, thân thể gầy yếu run rẩy, khóc ròng nói:
- Vạn Phong thúc thúc, là ta vô dụng, không liên quan tới ngươi. Mấy vị thái thượng trưởng lão cùng tổ lão đại nhân, muốn phạt thì phạt ta, không quan hệ tới Vạn Phong thúc thúc.
Một thái thượng trưởng lão ở góc trái đột nhiên lạnh lùng nói:
- Hừ, nếu không phải có Vạn Phong năm lần bảy lượt che chở ngươi, ngươi vì xúc phạm tộc quy đã sớm bị đuổi ra khỏi gia tộc rồi, thật sự là cho phụ thân ngươi mất mặt
Mỉa mai ác độc chẳng khác gì đao mang cắt vào tâm của một hài tử tám tuổi, Mạc Tiểu Xuyên thống khổ cắn hàm răng, không r*n r* chút nào.
Tổ lão thở dài một hơi, nói:
- Đây là một lần cuối cùng. Lần này về sau, nếu phạm quy thì xử trí theo luật, không cần lại kinh động chúng ta.
- Cẩn tuân pháp chỉ!
Mọi người đều đứng lên cúi đầu, hư ảnh tổ lão nhắm mắt lại, dần dần biến mất trên vương tọa.
Mạc Vạn Phong cường nâng thân thể trọng thương lên, tiến lên nâng Mạc Tiểu Xuyên dậy. Sau lưng Mạc Vạn Phong có hai hài đồng khác sợ hãi nhìn qua vết máu trên người Mạc Tiểu Xuyên, rất nhanh nói:
- Tiểu Xuyên ca ca, về sau ta nhất định phải trở thành đại thuật luyện sư, về sau ngươi bị thương, ta sẽ trị liệu giúp ngươi.
Mạc Tiểu Xuyên cúi đầu, vết thương trên ngươi tuy nặng, lại không bằng đao xoắn trong tim.
- Hoa Nguyên, chúng ta đi.
Mạc Vạn Phong ôm lấy Mạc Tiểu Xuyên, đi ra khỏi hình đường.
Sau lưng có tiếng nghị luận lớn, người Mạc gia rời khỏi. Nếu không phải thân phận Mạc Tiểu Xuyên đặc thù, cũng sẽ không có tập hợp mọi người như thế.